ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN CỦA NGƯỜI GIÁO DÂN ĐA MINH
Chúng ta thấy trong bài trước,
Thánh Đa Minh do ơn Chúa Thánh Thần linh ứng, đă thành lập một ḍng mới nhằm đáp
ứng nhu cầu của Giáo hội thời đó, là chuyên lo việc giảng thuyết và cứu rỗi các
linh hồn.
"Muốn mục đích, phải thích phương tiện", cha ông chúng ta dạy thế. Mỗi đoàn viên
Đa Minh, để đạt được mục đích của ḍng là giảng thuyết và cứu rỗi các linh hồn,
phải biêt chu toàn những phương tiện ḍng đă chọn lựa. Trong Tổng Hội Bô-lô-nha
(Bologna) năm 1220, Thánh Đa Minh và các tu sĩ tiên khởi, khi soạn thảo Hiến
Pháp đầu tiên cho ḍng, đă chọn bốn phương tiện chính yếu như là bốn cột trụ
chống đỡ ṭa nhà Đa Minh trải qua các thế kỷ. Đó là :
a. Sống đời sống cộng đoàn.
b. Tuân giữ kỷ luật tu tŕ.
c. Tham gia việc cầu nguyện cộng đoàn.
d. Siêng năng học tập.
Tổng Hội kế tiếp khẳng định bốn yếu tố này có thể được thích nghi theo thời gian
và hoàn cảnh cho phù hợp với mục đích của ḍng, nhưng không bao giờ có thể thay
đổi hay là xóa bỏ chúng. V́ nếu thiếu chúng th́ nhà giảng thuyết dù có thông
thái, hùng biện đến đâu, cũng chỉ là tiếng chuông vang, một cái thanh la chũm
chọe, hoặc như một con người son sẻ không thể cứu rỗi các linh hồn.
Vào thời Thánh Đa Minh cũng như vào thời nay, người ta không thể nào quan niệm
được một ḍng tu mà không có đời sống cộng đoàn. Đời sống cộng đoàn hướng tới
việc thực hành đức bác ái và là một phương tiện không thể thiếu đuợc để giúp
người tu sĩ được thanh thoát khỏi những lo lắng về kế sinh nhai và giúp họ dốc
toàn lực cho việc chiêm niệm. Thánh Đa Minh đă du nhập đời sống cộng đoàn của
ḍng đan tu trước đó vào ḍng ḿnh và hướng nó tới việc thực hành giảng thuyết.
Việc giảng thuyết muốn trở thành hữu hiệu, cần được thực hành không phải do một
cá nhân đơn độc nhưng là do một cộng đoàn.
Noi gương các anh em tu sĩ ḍng, nếp sống của giáo dân Đa Minh cũng phải được
thiết lập dựa trên đời sống cộng đoàn. Vào lúc đầu, để sống ơn gọi đời sống cộng
đoàn, có nhiều huynh đoàn đă tổ chức sống chung (như cộng đoàn mà Thánh nữ Ca-ta-ri-na
Si-ê-na là phần tử) nhưng thường thường việc sống chung là một ngoại lệ đối với
giáo dân. Bản luật đầu tiên cũng như các bản luật sau này không bao giờ bắt buộc
nhưng thích nghi cho hợp với hoàn cảnh thực tế của người giáo dân phải chu toàn
bổn phận trong gia đ́nh.
Trước hết, người đoàn viên luôn nhớ rằng ḿnh gia nhập huynh đoàn không phải như
tham gia một hiệp hội ái hữu tương tế chỉ cần ghi danh, đăng kư là xong, nhưng
là trở nên phần tử của một cộng đoàn sống t́nh huynh đệ gắn bó với nhau, mô
phỏng phần nào đời sống cộng đoàn trong các ḍng tu. Từ ngữ "huynh đoàn" nói lên
ư nghĩa chúng ta là một "cộng đoàn sống t́nh huynh đệ". Cộng đoàn này thường
được một linh mục ḍng hay một người do ḍng đề cử làm linh hướng về mặt đạo lư
và đời sống thiêng liêng.
Tuy nhiên, cộng đoàn được điều hành do một trong các thành viên trong cộng đoàn
bầu lên cách dân chủ. Ư kiến của anh chị đoàn trưởng và Ban Phục Vụ là điều cần
thiết trong việc chấp nhận những thành viên mới, sau khi đă trải qua một thời
gian dự tập và năm tập. Một khi đă gia nhập vào huynh đoàn, do lời hứa tuân phục
Bề Trên Tổng Quyền, các đoàn viên cần phải tuân phục Bề Trên Tổng Quyền và những
người đại diện, vâng theo những lời giáo huấn, sửa lỗi và chế tài của các vị đó.
Mỗi huynh đoàn Đa Minh thật sự phải là một cộng đoàn với quyền pháp nhân để
thành một cộng đoàn. Điều này chúng ta thấy xuất hiện ngay tư bản luật đầu tiên.
Ngoài ra, luật sống đ̣i hỏi các đoàn viên hàng tháng phải tham gia buổi họp
chung (nguyệt hội) với sự chủ tọa của vị linh hướng và anh chị đoàn trưởng. Buổi
họp này phải trở thành một cộng đoàn học hỏi, cầu nguyện, là thời gian sống t́nh
huynh đệ hiệp thông sâu xa. V́ vậy các đoàn viên phải chuyên cần tham dự buổi
họp này. Luật sống chúng ta trong các số 56 và 57 đặc biệt nhấn mạnh đến nhiệm
vụ này. Đoàn viên nào ngăn trở không tham dự được phải thông báo cho
Ban Phục Vụ biết và ai vắng mặt liên tiếp ba tháng không có lư do chính đáng sẽ
bị cảnh cáo và kỷ luật, nếu cố chấp có thể bị khai trừ.
Huynh đoàn giáo dân cũng như các tu sĩ Đa Minh cần phải hướng tới việc giảng
thuyết và cứu rỗi các linh hồn, v́ thế, các buổi họp cộng đoàn cần phải nhắm tới
việc giảng thuyết. Nói cách khác, trong các buổi họp hàng tháng, đoàn viên cần
phải học hỏi những cách thức và phương tiện để có thể nói với Chúa, nói về Chúa
cho tha nhân và góp ư soạn thảo những công tác tông đồ hoặc cá nhân hoặc tập thể.
Trong số các công tác tông đồ, nếu muốn giữ cho sát với đoàn sủng ḍng Đa Minh
tuy không bỏ qua những h́nh thức khác chúng ta nên dành ưu tiên cho các công tác
bác ái về phần linh hồn, nghĩa là những công việc như dạy dỗ, khuyên bảo, giảng
giải, viết lách?Đó là cách thức thi hành ơn đoàn sủng giảng thuyết của ḍng đúng
nghĩa.
Câu hỏi
1. Xin nhắc lại đoàn sủng của ḍng Đa Minh là ǵ ?
2. Để đạt được mục đích giảng thuyết là đoàn sủng của ḍng, Thánh Đa Minh và các
tu sĩ tiên khởi đă chọn lựa bốn phương tiện chính yếu nào ?
3. Đời sống cộng đoàn cần thiết cho các tu sĩ nói chung thế nào ? Và cần thiết
cho các tu sĩ Đa Minh thế nào ?
4. Giáo dân Đa Minh thực hiện đời sống cộng đoàn như thế nào về mặt tổ chức ?
5. Buổi họp hàng tháng mang tầm mức quan trọng thế nào đối với giáo dân Đa Minh
?
6. Đâu là nội dung chính trong các buổi họp hàng tháng của giáo dân Đa Minh ?
Công tác tông đồ nào là ưu tiên của giáo dân Đa Minh ?