HIỆP NHẤT XUẤT THẦN
Song song với việc được thưởng
nếm trước thiên đàng qua kinh nguyện chuyển cầu, Catarina c̣n được hưởng kinh
nghiệm xuất thần. Cha Raymond kể rằng, cường độ ḷng yêu mến Chúa và tha nhân
của Catarina thường khiến cho t́nh yêu này thâm nhập vào thân thể chị; khi nghĩ
đến Chúa Giêsu, "linh hồn chị càng ngày càng tiến vào nơi thâm sâu, rời bỏ những
giác quan của thân thể." Mặc dầu phải miễn cưỡng viết về những ân sủng nhận được
trong lúc cầu nguyện, nhưng đôi khi Catarina mô tả những kinh nghiệm mà người
đọc nhận ra ngay đó là kinh nghiệm của chị. Chị suy tư về t́nh yêu có sức chiếm
đoạt con người và hiệp nhất chị với Chúa đến nỗi lửa yêu mến nâng chị vượt lên
trên những giới hạn chật hẹp của thân thể. Khi sức mạnh của t́nh yêu hiệp nhất
chị với Chúa trở nên mạnh mẽ hơn sự hiệp nhất giữa linh hồn và thân thể, th́ sức
mạnh này thâm nhập vào cả thân thể chị. Lúc ấy t́nh yêu Thiên Chúa lôi kéo tất
cả năng lực của chị về ḿnh, hấp thu sức mạnh của thân thể đến nỗi các giác quan
dường như bị xiềng lại.
Khi cơn xuất thần đạt tới cao điểm, t́nh yêu trở nên mănh liệt đến nỗi nâng thân
thể lên khỏi mặt đất, và có thể nói, thân thể trở nên bất động. V́ đức ái thiêu
đốt các khả năng của linh hồn, nên thân thể không c̣n cảm thấy ǵ nữa: "Mắt nh́n
mà như không nh́n; tai nghe mà như không nghe; miệng nói mà như không nói."
Nhưng như Catarina đă cảm nghiệm, đôi khi Thiên Chúa cho phép một người nào đó
nói trong cơn xuất thần là để làm cho tâm hồn người đó xả bớt sức nặng của niềm
vui và t́nh yêu. Và trong khi thân thể không thể chịu đựng sức mạnh của sự hiệp
nhất này được lâu, th́ trí nhớ của người đó "lại tràn ngập một ḿnh Thiên Chúa"
một thời gian dài sau khi cơn xuất thần đă chấm dứt.
Những người xuất thần có khi nhận được ơn ngôn sứ, hoặc có khi nh́n thấu tâm hồn
những người mà họ cầu nguyện cho, như Catarina đă trải qua. Những lúc khác, họ
có thể có sự hiểu biết sâu xa, nhưng không rơ ràng, về sự sống và vẻ đẹp của
Thiên Chúa. Tuy nhiên, v́ giới hạn của đời sống hiện tại, tất cả những ǵ họ "thấy"
lúc đó qua sự kết hiệp huyền nhiệm th́ cũng như không thấy. Và họ vừa có thể
được ơn cầu nguyện huyền nhiệm đồng thời vẫn mang trong ḿnh một "cái dằm trong
xác thịt": điều đó giữ cho kinh nghiệm của họ về sự cao cả của Thiên Chúa Ba
Ngôi đặt nền vững chắc trên mảnh đất ph́ nhiêu của đức khiêm nhường.
Thế nhưng, cho dù chúng ta yếu đuối, sự xuất thần giúp chúng ta gia tăng khát
vọng hướng về thiên đàng; sức mạnh của t́nh yêu trong cơn xuất thần khiến cho
thân thể dùng tất cả năng lực của nó để cầu xin cho được sự hiệp nhất trọn vẹn
trên thiên đàng. Và nếu thân thể không hạn chế chúng ta trải qua kinh nghiệm
hiệp nhất này trên đời, th́, nói cho đúng, có lẽ chúng ta sẽ chết v́ t́nh yêu.
Tuy nhiên, đối với những người ở trên thiên đàng, ngọn lửa t́nh yêu xuất thần
không ngừng bộc lộ sức mạnh: "Với họ, Cha là biển b́nh an cho các linh hồn kết
hiệp đến nỗi tinh thần của nó không biết đến chuyển động nào khác ngoài chuyển
động trong Cha." Trong hạnh phúc thiên đàng, khát vọng về Thiên Chúa được đổ
tràn đầy; chúng ta biết đến cơn đói vô tận mà không đau đớn, và thỏa măn mà
không nhàm chán, v́ mọi khát vọng của chúng ta đều được sự vô biên của Thiên
Chúa đổ đầy ngay lập tức và trọn vẹn.