TUÂN PHỤC THÁNH Ư THIÊN CHÚA TRONG THỬ THÁCH:
CAY ĐẮNG TRỞ NÊN NGỌT NGÀO


"Có kiên tŕ, anh em mới giữ được mạng sống ḿnh" (Lc 21:19). Tính t́nh vừa sôi nổi vừa nhiệt thành của Catarina đă khiến chị phải chiến đấu triền miên với sự nóng giận và thiếu kiên nhẫn, và nhắc nhở chị phải cầu nguyện luôn để ngày càng dễ dàng vâng theo thánh ư Thiên Chúa hơn. Giữa những khó khăn, ân huệ do sự b́nh an và niềm vui của Thiên Chúa đổ tràn đầy trên chị làm cho chị ngày càng hài ḷng trước những ǵ Thiên Chúa cho phép xảy đến trong đời chị. Trong cầu nguyện, chị dần dần hiểu rằng niềm vui sâu xa nhất của chúng ta ở trên trời sẽ ḥa nhập với thánh ư Chúa Cha, và ngay bây giờ chúng ta đă có thể nếm trướùc sự ngọt ngào này qua sự thanh thản nội tâm, tận hưởng sự thiện hảo của Thiên Chúa khắp mọi nơi. Khi ấy chúng ta hiểu rằng vâng theo thánh ư Thiên Chúa qua t́nh yêu không những giải thoát chúng ta, mà c̣n làm cho chúng ta được an b́nh.

Nhưng làm sao chúng ta có thể toại nguyện với thánh ư Thiên Chúa trước những đau khổ chỉ đem đến cho ta sự nóng giận và bực bội? Một người bạn đă viết thư hỏi Catarina về vấn đề này, buồn phiền v́ trong thử thách đang phải chịu, anh chỉ thấy muốn nổi loạn thay v́ khát khao thánh ư Thiên Chúa. Catarina bảo đảm với anh rằng sự quan tâm tới thánh ư Thiên Chúa chứng tỏ chúng ta đă vâng phục thánh ư Người ở mức độ sâu thẳm của con người chúng ta. Ở giữa thảm kịch, chúng ta thường bị lôi cuốn để phản ứng theo cảm xúc nóng giận và cay đắng. Tuy nhiên, ngay cả khi không cảm thấy khao khát thánh ư Thiên Chúa, không cảm thấy ǵ cả, th́ việc chúng ta quan tâm đến điều đó chứng tỏ chúng ta khao khát thánh ư sâu xa hơn những cảm xúc tiêu cực của chúng ta, ở mức độ không thể diễn tả được.

"Chúng ta biết rằng: Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Người" (Rm 8:28). Catarina đă chịu đựng thảm kịch của chính chị, và chị đau khổ với bạn hữu khi họ phải chịu đựng những mất mát đắng cay. Nhưng kinh nghiệm bản thân cho chị biết rằng ngay cả trong những đau khổ độc dữ nhất cũng ẩn giấu thánh ư dịu ngọt của Thiên Chúa và kho tàng t́nh yêu vô biên của Người. Khi suy nghĩ về ư nghĩa những đau khổ của chúng ta trong ánh sáng cái chết của Chúa Giêsu, chị thấy dưới "lớp vỏ cay đắng", "một trái ngọt" đă nằm sẵn; từ bụi tro đời sống ră rệu của chúng ta, Thiên Chúa có thể rút ra niềm vui sáng ngời và một đời sống mới. Nếu chúng ta cầu xin để đừng chống đối "ư muốn ngọt ngào" của Thiên Chúa, th́ t́nh yêu Thiên Chúa có thể chữa lành các vết thương của chúng ta và giải thoát để tâm hồn chúng ta tăng trưởng sâu xa hơn.

Chúng ta hiểu khi phải chịu đựng một thảm kịch mà chúng ta không kiểm soát được th́ đau đớn như thế nào. Thế nhưng, giốơng như vỏ cam vừa cứng vừa đắng che giấu chất ngọt, th́ bên trong đau khổ khi chúng ta vâng phục t́nh yêu Thiên Chúa cũng ẩn giấu một kết quả ngọt ngào khôn tả. Catarina viết: "Hăy trao ban chính ḿnh bạn cho sự cay đắng ngọt ngào này;" sự kiên nhẫn, chứ không phải chống đối, mới làm phát sinh những hoa trái b́nh an và sự tăng trưởng vô giá cho chúng ta. Khi sống hiệp nhất với thánh ư Thiên Chúa, không một đau khổ nào có thể hủy diệt chúng ta, v́ t́nh yêu Thiên Chúa ban cho chúng ta sự b́nh an mà thế gian không thể ban tặng, sự b́nh an kéo dài cho đến chết và vượt quá sự chết.

Sự trưởng thành và cởi mở của chúng ta đối với Thiên Chúa lớn lên và sâu đậm qua những đau khổ tất yếu trong đời sống. Khi an ủi người bạn là Mona Agnesse suốt thời gian chịu đựng sự mất mát bi thảm, Catarina đă nhấn mạnh đến chân lư này, v́ chị cảm thấy người bạn chị quí giá như thế nào trước mặt Chúa; mọi ràng buộc người bạn ấy với mặt đất đều đă bị cắt đứt. Ở giữa thảm cảnh, chúng ta dần dần đạt được một tâm hồn tự do không c̣n gắn bó với bất cứ cái ǵ khác ngoài Đức Giêsu. Như thầy thuốc cho chúng ta thuốc đắng để chữa lành bệnh tật, Thiên Chúa chăm sóc những vết thương tâm hồn của chúng ta bằng cách cho phép xảy đến những mất mát. Nhờ chịu đựng những đau khổ này, chúng ta đương đầu với ư muốn ích kỷ mạnh mẽ nơi ḿnh và như vậy, càng cần đến ư muốn giải thoát của Thiên Chúa chiếm hữu chúng ta. Nếu chúng ta xin ơn để thưa Vâng khi những sợi dây buộc chặt chúng ta được nới lỏng, chúng ta sẽ được tự do để thong dong chạy tới những chiều kích ngày càng sâu xa hơn của cuộc sống. Khi đoạn tuyệt với ảnh hưởng đang chi phối, kể cả ư muốn ích kỷ của ḿnh, chúng ta không c̣n bị kềm chế để lớn lên trong t́nh yêu và tự do. Sự tự do này thuộc về chúng ta khi chúng ta không c̣n muốn đường lối của ḿnh nữa, mà chỉ muốn đường lối Thiên Chúa ấn định cho chúng ta: "Đây là dấu chỉ chắc chắn nhất cho thấy người ta tuân theo thánh ư Thiên Chúa: đó là khi họ thấy nguyên nhân của các biến cố nằm trong ư muốn của Chúa chứ không phải trong ư muốn nhân loại", và coi những nghịch cảnh như là "do t́nh yêu tác động."

Catarina thích phác họa chính Chúa Giêsu không chỉ như người đón nhận thập giá, mà c̣n như chạy tới ôm chầm lấy thập giá với một t́nh yêu điên dại. Bị cột chặt vào thập giá không phải bằng đinh sắt, nhưng bằng t́nh yêu vô bờ bến mà Người đă và vẫn thi thố đối với chúng ta, Chúa Giêsu nuôi dưỡng một khát vọng cháy bỏng, đó là thực hiện thánh ư Chúa Cha. Vậy th́ làm sao chúng ta lại có thể "ngạo nghễ chống lại thiện hảo của Thiên Chúa", và mong mỏi ư muốn hạn hẹp của chúng ta sẽ hoàn tất? "Tại sao chúng ta không muốn thánh ư Thiên Chúa được nên trọn?"

"Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hăy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng... v́ ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng" (Mt 11:28-30). Catarina tiếp tục mời gọi những người mà chị yêu thương "từ đáy sâu tâm hồn chị" hăy đến mạch suối kiên nhẫn mà chị thấy được mô tả trong những lời Tin mừng này. "Đầy tràn niềm vui và an b́nh, sự kiên nhẫn triển nở như ái nữ yêu dấu nhất của đức mến, v́ sinh ra mọi sự trong t́nh yêu. Dưới "ách ngọt ngào" của t́nh yêu, chúng ta t́m thấy b́nh an, v́ cuối cùng mọi nỗi đắng cay của con người đều trở nên ngọt ngào trong nỗi vui chan ḥa của thánh ư Thiên Chúa.