MỘT ĐỜI TÍN THÁC


Sự quan pḥng của Thiên Chúa đối với chúng ta dịu dàng và trung tín đến nỗi cả cái chết cũng không thể nới lỏng sợi xích bác ái mà Người đă ràng buộc chúng ta với tha nhân. Đời sống thiên đàng đưa chúng ta vào niềm vui không những của Thiên Chúa mà của tha nhân nữa, và chính niềm vui của chúng ta nơi tha nhân vọng lại lời tụng ca không ngừng tán dương sự quan pḥng của Thiên Chúa. Thiên Chúa đă "sắp xếp đức ái của chúng ta để không có ai chỉ biết hưởng phần thưởng của ḿnh ở cuộc đời phúc lộc này như một ân huệ riêng tư mà không biết chia sẻ cho người khác." Niềm vui của tất cả mọi người thêm vào niềm vui của từng người, và nỗi hân hoan của mỗi người trở thành nỗi hân hoan của tất cả mọi người.

Sống trong sự tín thác, chúng ta cảm nghiệm ở dưới thế này hạnh phúc thiên đàng, nhờ biết đến niềm vui và sự b́nh an c̣n an toàn hơn những ǵ mà lầm lỗi và thất bại của con người có thể phá hủy. Nhờ vậy, người nào tín thác sẽ biết vui mừng "trong những ǵ người ấy trông thấy và cảm nghiệm nơi chính ḿnh và nơi tha nhân;" vui mừng v́ điều thiện hảo Thiên Chúa ban cho ḿnh, người ấy biết vui mà không ghen tỵ với những thiện hảo Thiên Chúa cũng ban cho tha nhân. Người ấy "không sợ thiếu những điều nhỏ bé bởi v́ dưới ánh sáng đức tin, họ được bảo đảm những điều to lớn hơn."

Sống tín thác đưa ta đến cái chết mà không sợ hăi, v́ cũng cánh tay yêu thương Thiên Chúa đă ǵn giữ chúng ta lúc sinh thời sẽ không buông ra lúc chúng ta chết. Và v́ chúng ta tiến đến cái chết cũng như bước vào đời với hai bàn tay trắng, th́ chỉ có ḷng thương xót quan pḥng vô biên của Thiên Chúa mở cửa thiên đàng cho chúng ta, chứ không phải những công việc và công trạng của chúng ta. Như vậy Chúa Cha thúc giục chúng ta đừng nh́n vào sự yếu đuối và tội lỗi của ḿnh, nhưng hăy nh́n vào ḷng thương xót và ḷng trắc ẩn vô biên của Người.

Chúa Cha dùng "mánh lới dịu dàng" để lôi kéo chúng ta tin tưởng vào Người trong mọi hoàn cảnh sống, nhờ đó chúng ta sẽ tin tưởng vào Người trong giờ phút cuối cùng. Không cậy vào công trạng của ḿnh, chúng ta phải thực hiện lần chót hành vi tín thác quảng đại vô hạn, bằng cách đổ tràn nơi Thiên Chúa một điều mà chúng ta phải trao tặng Người cho dù chúng ta tội lỗi: đó là tín thác tuyệt đối vào ḷng thương xót của Người. Chúng ta phải lấy lại ḷng can đảm bằng cách nhớ lại Thiên Chúa đă trung thành với chúng ta như thế nào, Người chưa từng bao giờ ngưng chăm sóc các nhu cầu của chúng ta. "Trong mọi sự, họ cảm nghiệm một cách ngọt ngào sự quan pḥng sâu xa của Cha:" qua việc nếm thử sữa dịu dàng của Chúa, họ không c̣n sợ hăi cái chết, nhưng mong đợi nó đến.
Khi biết tin tưởng vào Thiên Chúa quan pḥng chứ không tin tưởng vào sức riêng của ḿnh, chúng ta bắt đầu sống trong b́nh an và măn nguyện, đối đầu với cái chết mà không sợ hăi. Ư thức rằng lúc này chúng ta không có ǵ để mang đến cho Thiên Chúa, không có công việc hay sự nghiệp nào, không có nhân đức hay ân sủng nào lại không phải là ân huệ Thiên Chúa đă ban cho chúng ta, chúng ta trao cho Chúa món quà mà Người muốn nhận lấy từ chúng ta, đó là tín thác triệt để vào ḷng thương xót của Người. Đă từng sống trong hy vọng, tin tưởng vào Thiên Chúa chứ không vào chính ḿnh chút nào, chúng ta dùng cũng một niềm hy vọng và tin tưởng ấy làm thành đôi tay nhờ đó chúng ta không ngần ngại đưa ra ôm lấy ḷng thương xót của Chúa vào giờ lâm chung.

Kinh nghiệm dạy Catarina rằng, khác hẳn một "việc đạo đức", ḷng tin vào Chúa quan pḥng h́nh thành toàn bộ nội dung của một cuộc đời được sống trong t́nh yêu, v́ niềm hy vọng và tín thác của chúng ta càng quảng đại, th́ kinh nghiệm về sự chăm sóc thân thiết của Thiên Chúa đối với chúng ta càng tràn trề. Tuy nhiên, v́ ḷng tín thác này vượt quá điều mà tự ư muốn con người có thể đạt tới, nên chúng ta phải cầu xin như ân huệ mà Thiên Chúa quan pḥng hết sức mong muốn ban tặng cho chúng ta. Catarina biết rằng hoài niệm tốt lành sẽ nuôi dưỡng ḷng tin tưởng; v́, khi suy nghĩ về những kinh nghiệm trong đời sống, chúng ta thấy rơ ràng sự quan tâm vô bờ bến của Thiên Chúa đối với chúng ta. Như thế, đời sống chúng ta sẽ trở thành nguồn cảm hứng và khích lệ để tín thác hơn nữa trong tương lai.

Sự tín thác vào Thiên Chúa làm cho chúng ta được tự do để lớn lên trong sự tự lập cá nhân và phụ thuộc lẫn nhau một cách trưởng thành, thay v́ để che đậy sự vụng về hoặc non nớt. V́ sự tín thác này, mặc dù bao hàm nghịch lư - một bên là sự nghèo khó nội tâm triệt để, một bên là tâm t́nh an vui triệt để - nhưng cuối cùng sẽ giúp chúng ta can đảm tiến bước. Việc Catarina tùy thuộc vào Thiên Chúa, đấng mà duy ḿnh Người là Chúa trên tất cả mọi người, mời gọi chúng ta hăy có cùng một ḷng tín thác vô điều kiện, ḷng tín thác này có lẽ sẽ là một phát biểu hùng hồn nhất cho thế giới hôm nay.

Trên giường hấp hối, Catarina nói với các bạn rằng công việc duy nhất trong cả cuộc đời của chị là "giữ chặt lấy" và không bao giờ buông ra "niềm hy vọng và ḷng tín thác kiên vững vào sự quan pḥng của Thiên Chúa." Chị khuyến khích các bạn ḿnh cũng làm như thế, bằng cách bảo đảm với họ rằng "sự quan pḥng của Thiên Chúa không hề có bất cứ giới hạn nào." Ngày nay, Catarina mời gọi chúng ta khám phá trong đời sống chúng ta sự chăm sóc mà chị đă cảm nghiệm một cách sâu sắc. "Sự quan pḥng của Thiên Chúa không bao giờ làm cho người tin tưởng phải thất vọng; nhưng luôn luôn quan tâm đến bạn một cách đặc biệt."