THỰC THI THÁNH Ư CHÚA
"Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa;
xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói" (Lc 1:38). Cùng với đức Maria và
tất cả những ai từng dâng hiến chính ḿnh cho Thiên Chúa, Catarina học cách thực
thi thánh ư Chúa trong cuộc đời ḿnh, không phải như một mệnh lệnh độc đoán đ̣i
hỏi tuân phục, nhưng như một vực thẳm t́nh yêu chỉ chứa đựng ḷng thương xót mà
thôi. Chị khám phá ra điều mà những người yêu mến đều hiểu, đó là không dễ ǵ từ
bỏ con người khép kín của ḿnh để tín thác vào người khác. Tuy nhiên, sự hiệp
nhất hoàn toàn giữa Chúa Giêsu và ư muốn của Chúa Cha đă lôi kéo Catarina tới
cùng một mầu nhiệm đă gợi lên lời đáp trả trọn vẹn nơi đức Maria. Khi suy nghĩ
đến việc Thiên Chúa khiêm tốn chờ đợi trước "ngưỡng cửa" ư muốn của đức Maria,
và Người sẽ không vào nếu t́nh yêu của đức Maria không chấp thuận, Catarina nhận
ra rằng Chúa chỉ có thể chiếm hữu hoàn toàn một người nào đó khi họ tự nguyện mở
"cánh cửa" tự do của họ cho Người. Chị mô tả Chúa Giêsu như mặt trời đang gơ "cánh
cửa" ư muốn của chúng ta, hơi ấm và niềm vui trong ánh nắng của Người tràn ngập
con người chúng ta chính lúc chúng ta mở cửa. Nhờ đó, chị học cách nh́n thánh ư
Thiên Chúa tựa vực thẳm t́nh yêu, v́ t́nh yêu này, Chúa Giêsu đă trao nộp mạng
sống của Người, và chị cũng ao ước được d́m ḿnh hoàn toàn vào trong bể sâu êm
dịu đó.
TIẾN VÀO THIÊN Ư CAO SÂU
Catarina tự hỏi: ngày càng hiến dâng chính ḿnh cho "thánh ư êm dịu của Thiên
Chúa" nghĩa là ǵ? Cuộc sống của chị gợi lên h́nh ảnh một người phụ nữ biết rơ
và hoàn toàn tin tưởng vào mục đích của ḿnh, bằng cách ngay từ đầu trao dâng
chính ḿnh cho tiếng gọi rơ rệt của Thiên Chúa mà không cưỡng lại hoặc do dự.
Tuy nhiên, cuộc đời của chị thực ra không chỉ trong sáng và cởi mở, mà c̣n có cả
sự miễn cưỡng và từ khước lúc khởi đầu, và sự bất an, lo sợ cũng như hoài nghi
kéo dài cách nào đó cho đến cuối đời. H́nh ảnh một Catarina kiên quyết sửa bảo
các nhà cầm quyền đạo đời nhường chỗ cho h́nh ảnh một người phụ nữ trẻ trên
giường hấp hối bị cám dỗ cho rằng cả cuộc đời ḿnh là giả tạo và ảo tưởng. Những
người ở bên cạnh Catarina lúc chị sắp qua đời chứng kiến chị chiến đấu với sự
hoài nghi làm cho chị đau khổ: cuộc sống của chị là tuân theo thánh ư Chúa hay
t́m kiếm ư riêng của ḿnh?
Thực vậy, chị muốn đặt vấn đề rơ ràng là chị có thực thi thánh ư Chúa một cách
trọn vẹn hay không. Sự hoang mang và thất bại bao trùm cả cuộc đời chị, và, như
ngôn sứ Jeremia, dường như chị bị dụ vào một con đường mà người khác có thể cho
là lừa lọc đắng cay. Ḷng ước ao được nên một với thánh ư Chúa đă đưa chị tới
chỗ hy sinh đời sống và danh giá của ḿnh. Vào thời mà không một phụ nữ đạo đức
nào dám xuất hiện ở nơi công cộng mà không có người đi kèm, chị vẫn kiên tŕ
theo đuổi công việc phục vụ người nghèo và tác vụ kiến tạo ḥa b́nh với tính
cách độc lập của một người nam. V́ những môn sinh tận tụy, gồm những người nam
độc thân giúp chị trong công việc thư kư và là những người bạn kiên bền, nên
người ta chỉ trích chị là dâm đăng và thèm khát lời ca tụng của những kẻ bợ đỡ.
Công việc của Catarina cũng gặp cùng một số phận như danh giá của chị. V́ sự
hiệp nhất, chị dốc hết nghị lực để đức giáo hoàng từ Avignon trở về Roma, để rồi
cuối cùng chứng kiến một Hội thánh c̣n chia rẽ trầm trọng hơn trước khi chị cố
gắng làm việc. Khi chị qua đời, hai vị giáo hoàng đang tranh giành ḷng trung
thành của châu Âu, và sau đó, con số đă lên đến ba vị. Cũng như những lao nhọc
nhằm canh tân Hội thánh, những chuyến đi của chị nhằm kiến tạo ḥa b́nh tại các
thành phố chiến tranh của Ư không đem lại ảnh hưởng lâu dài trên thế giới.
Famiglia, với nhiệt t́nh vây quanh chị, và chị hy vọng sự hiệp thông của họ sẽ
kéo dài kết quả, đă mau chóng tan ră sau khi chị qua đời; thập tự quân mà chị
sốt sắng cổ động đă không có kết quả. Hoạt động quan trọng nào của chị cũng chỉ
gặp thất bại.
Nhưng khi tự do và hết ḷng bước vào "thánh ư dịu dàng của Thiên Chúa", chị đă
hoàn thành kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa đối với chị một cách tuyệt diệu
hơn chị có thể tưởng tượng. Dâng trọn con người ḿnh cho thánh ư Chúa Cha như
Chúa Giêsu đă làm, chị mở rộng chính ḿnh cho ngọn thủy triều vô hạn của ḷng
thương xót phá tan những kế hoạch hạn hẹp của loài người và làm cho chúng ta
được tự do đi vào chiều rộng và chiều sâu khôn ḍ của đời sống. Lời kể của cha
Raymond về con đường Thiên Chúa đưa dẫn Catarina tới chỗ hoàn toàn thực thi
thánh ư Người nhấn mạnh đến cuộc chiến đấu đă kết thúc nếp sống cô tịch của chị
lúc c̣n trẻ, và gợi lại sức thu hút từ thuở thơ ấu đối với đời sống rao giảng
thay v́ đời sống ẩn tu. Chị nhận thức rằng khuynh hướng thâm sâu nhất của chị
không phải là ẩn dật, mà là hiệp thông và thi hành tác vụ trong chính ơn gọi Đa
Minh. Trong khi buồn sầu v́ phải ĺa bỏ đời sống cô tịch, chị cảm thấy Thiên
Chúa mời gọi chị nên vui mừng v́ lối sống mà chính chị đă ao ước từ khi c̣n nhỏ.
Tuy nhiên, lời đáp trả đầu tiên của Catarina là trách Chúa đă dại dột khi kêu
gọi chị đi giảng thuyết và kiến tạo ḥa b́nh, là những tác vụ mà phụ nữ thời đó
khó cáng đáng nổi: "Không cần nói bạn cũng hiểu, trong việc thực thi sứ vu,ï
chính giới tính của tôi gây ra nhiều trở ngại. Thế giới không có những công việc
như vậy cho phụ nữ, và khuôn phép ngăn cấm người phụ nữ tự do giao du với những
đoàn hội của người nam." Đáp lại những phản đối của Catarina, Thiên Chúa nhắc
cho chị nhớ rằng sự khôn ngoan của Thiên Chúa đă tạo dựng loài người cả nam lẫn
nữ, và rằng "ư muốn dịu dàng của Thiên Chúa" có những đường lối quảng đại và kỳ
diệu để hoàn thành kế hoạch của Người. "Cha muốn tuôn đổ ân huệ xuống nơi đâu,
lại không phải là tùy ư Cha sao? Đối với cha, không c̣n nam hay nữ, cũng không
c̣n giai cấp thượng lưu hay hạ lưu; trước mắt Cha, mọi người đều b́nh đẳng."
Catarina, một người phụ nữ, đă chọn thi hành tác vụ công khai này chính v́ Thiên
Chúa muốn hạ sự kiêu căng của người nam xuống, "nhất là sự kiêu căng của những
người nam tự coi ḿnh là khôn ngoan thông thái", và đưa họ "trở về đúng chỗ của
họ".
Cha Raymond nhấn mạnh đến ư nghĩa của việc Thiên Chúa kêu gọi Catarina thay cho
những người nam trong Hội thánh. Cũng như Thiên Chúa đă sai phái các Tông đồ là
những người thất học để cả những người Do Thái lẫn dân ngoại kiêu căng phải xấu
hổ, Người cũng sai đến với các vị lănh đạo trong Hội thánh "những người phụ nữ
đầy sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa." Ai "khinh thị" những người phụ nữ
này sẽ phải chịu "sự đoán xét" nặng nề của Thiên Chúa, bởi lẽ, sự kiêu căng của
họ, thay v́ nâng họ lên, sẽ hạ họ xuống "tận đất đen." Tuy nhiên, nếu - với tất
cả sự quy phục thích đáng - những người nam biết khiêm tốn, lắng nghe, "đón nhận
và quan tâm đến những người nữ", những người do Thiên Chúa sai đến, th́ ḷng
thương xót của Thiên Chúa sẽ tuôn đổ xuống trên Hội thánh.
Bản thân Catarina phải can đảm lănh nhận bất cứ việc ǵ Chúa Thánh Thần soi sáng
cho chị, tin tưởng rằng sự thân mật của Thiên Chúa đối với chị không làm giảm
bớt, nhưng sẽ đào sâu và hướng dẫn chị trong mọi sự. Khi bắt đầu dâng chính ḿnh
cho thánh ư Thiên Chúa, Catarina ngày càng dấn thân vào tác vụ giảng thuyết và
kiến tạo ḥa b́nh một cách công khai. Thế nhưng ơn gọi của chị từ Thiên Chúa lại
gây ra sự căm giận nơi những người cho rằng nơi công cộng là lănh vực của người
nam. "Sao mụ ấy lang thang như vậy? Mụ là một người đàn bà. Tại sao không ở
trong nhà, nếu mụ muốn phục vụ chính Thiên Chúa?" Những lời mắng nhiếc như vậy
làm cho Catarina đau đớn đến nỗi cho tới cuối đời, chị đă đáp trả một cách miễn
cưỡng, kể cả yêu cầu của đức giáo hoàng muốn chị có mặt ở Roma.
Trong lá thư gửi cho một người bạn là Daniella, có lẽ viết một hoặc hai năm
trước khi chị qua đời, chị có đề cập đến những ǵ mà việc thực thi trọn vẹn ư
Chúa là có ư nghĩa đối với chị. Là một nữ đan sĩ đă khấn tại Orvieto, Daniella
không thể tránh khỏi ư nghĩ là Thiên Chúa muốn chị có mặt tại Roma để hỗ trợ đức
giáo hoàng Urban trong cuộc khủng hoảng do đ̣i hỏi của hai vị giáo hoàng kia gây
ra. V́ do dự và v́ sự chống đối rơ ràng của các bề trên, chị phải xin ư kiến của
Catarina.
Hồi âm của Catarina ám chỉ niềm vui lẫn đau khổ mà sự hiến dâng cho ơn gọi khác
thường gây ra. Chị biết đến sự đau khổ v́ phải vâng phục trong im lặng khi các
vị linh hướng và các bề trên ngăn cản chị theo đuổi những ǵ mà chị tin là Thiên
Chúa yêu cầu. Cha Raymond mô tả chị trong những hoàn cảnh này là "bị dày ṿ v́
sự thống khổ không bút mực nào tả xiết." Thế nhưng chị thú nhận với Daniella
rằng chị cảm thấy "được Thiên Chúa kêu gọi theo những cách thức mới" có vẻ bí ẩn
đối với chúng ta, nhưng đưa chúng ta tới sự đau khổ ngọt ngào chính chị đă biết,
có thể làm cho tâm hồn và ư chí chúng ta trở nên dễ được Thiên Chúa tiếp nhận
hơn.
Catarina cảm thấy Thiên Chúa thực sự đă soi sáng cho ḷng nhiệt thành ngày càng
gia tăng của Daniella và thái độ sẵn sàng hy sinh đi Roma để phục vụ Hội thánh.
Tuy nhiên, Catarina viết, một quyết định quan trọng đến nỗi thay đổi cả cuộc đời
như thế không những đ̣i phải có ư kiến của những người thánh thiện và khôn ngoan,
mà cả lời cầu nguyện sâu xa và sự tín thác tuyệt đối nhờ đó Thiên Chúa hướng dẫn
chúng ta và soi sáng cho những người có trách nhiệm giúp chúng ta quyết định.
Mặt khác, chỉ có t́nh yêu là tuyệt đối; mỗi ơn gọi trong cuộc sống chỉ là một
phương tiện, một "ngôi nhà" xây dựng trên nền tảng này. Trên hết, chúng ta phải
trung thành với Thiên Chúa qua t́nh yêu. Khi Thiên Chúa kêu gọi chúng ta xây
dựng một ngôi nhà khác trên ḥn đá góc này, mà do sợ rủi ro, chúng ta rời bỏ
t́nh yêu để giữ lấy ngôi nhà cũ, th́ chúng ta đă đóng cửa ḷng lại trước thánh ư
Chúa, và chọn lựa sự bất trung ở mức độ sâu xa nhất.
Catarina khuyên Daniella xem thử có thể tạm gác sự thinh lặng của đời sống đan
viện trong một thời gian hay không, kẻo sau đó Thiên Chúa sẽ khiển trách chị v́
đă làm ngơ trong khi Hội thánh lại cần đến những tiếng nói công bố chân lư. V́
chính Catarina luôn luôn làm thế, nên chị thúc giục Daniella thực thi thánh ư
Chúa bằng cách vâng phục các bề trên. Chị bảo đảm với bạn ḿnh rằng, bất cứ khi
nào thánh ư Chúa, chứ không phải ư riêng của chúng ta, bị lâm nguy, Thiên Chúa
sẽ thay đổi ḷng dạ những người có trách nhiệm đối với chúng ta để quyết định và
vạch ra con đường cho chúng ta theo cách thức mà có lẽ không bao giờ chúng ta có
thể nghĩ đến.