NHỮNG ƠN GỌI KHÁC NHAU TỪ CHÚA THÁNH THẦN
Catarina nhận ra rằng, càng hiểu
biết Thiên Chúa đă ban ḿnh triệt để cho chúng ta, chúng ta càng muốn nên một
ḷng một ư với Người. Và v́ Chúa Thánh Thần là chính ngôi vị t́nh yêu, chúng ta
thưa Vâng với thánh ư Chúa tùy theo mức độ chúng ta cởi mở với Chúa Thánh Thần,
đấng lôi kéo chúng ta bằng những con đường t́nh yêu êm dịu nhất. Thông thường,
chúng ta không biết được những con đường này dẫn chúng ta tới đâu, hoặc có ư
nghĩa ǵ, cho tới khi cuộc hành tŕnh kết thúc, và chúng ta thường ngạc nhiên
khi thấy ḿnh về tới nhà b́nh an. Khi nh́n lại những khúc ngoặt mà cuộc đời
chúng ta đă trải qua, khi thấy Thiên Chúa ôm ấp trong cánh tay yêu thương của
Người cả những lầm lỗi, những từ khước của chúng ta, và biến chúng thành điều
tốt lành kỳ diệu, chúng ta không thể không ước mong Thánh Thần của ḷng thương
xót làm cho sự chống đối của chúng ta mềm đi, và làm cho chúng ta trở nên hoàn
toàn ngoan ngoăn trước thánh ư dịu dàng của Thiên Chúa đối với chúng ta trong
tương lai.
Nếu muốn thực thi trọn vẹn thánh ư Thiên Chúa, chúng ta chỉ cần xin Chúa Thánh
Thần ấp ủ đời sống chúng ta, khơi gợi, hướng dẫn và chữa trị chúng ta, đồng thời
thở hơi t́nh yêu vào trong chúng ta để chúng ta sống ngày càng mạnh mẽ hơn,
không theo những kế hoạch và chương tŕnh nghèo nàn và sức riêng của chúng ta,
nhưng theo sự sung măn và sự hướng dẫn đầy tính sáng tạo của Chúa Thánh Thần.
Khi Catarina cầu nguyện với thánh Phaolô, người mà chị yêu mến, chị hiểu rằng
việc thực thi thánh ư Chúa có nghĩa là dâng hiến chính ḿnh cho Thánh Thần của
ḷng thương xót: "Bạn liên kết ư muốn của bạn với ư muốn của Thánh Thần, bằng
cách yêu mến một cách hoàn hảo những ǵ Thánh Thần yêu mến... đó là lư do Người
ban phát ân sủng cho bạn chứ không phải do công lao của bạn", và mục đích duy
nhất của Người là "làm cho bạn được chúc phúc và được hạnh phúc." Catarina cũng
biết Hơi thở tự do vô hạn của Thiên Chúa thổi vào nơi đâu Người muốn (Ga 3:8),
không bị ràng buộc bởi tiêu chuẩn của chúng ta, hoặc quy phục những tính toán và
kiểm soát của chúng ta. Ơn gọi riêng của Catarina, đối lập với tất cả những ǵ
mà các phụ nữ thời đó có thể làm được, cho chị biết rằng Thánh Thần Thiên Chúa
không chỉ là đấng trao ban lề luật, mà c̣n là chính lề luật, và, một khi mong
ước thánh ư Thiên Chúa được thể hiện nơi chúng ta một cách hoàn hảo, chúng ta
thực sự khao khát cởi mở trọn vẹn với Chúa Thánh Thần.
Khi phục vụ giữa ḷng Hội thánh, Catarina nhận ra Hội thánh thực sự phát triển
theo nghĩa là mỗi người đều nhận được những ơn gọi và hồng ân lạ thường của
Thánh Thần. Là chính ngôi vị t́nh yêu, Thánh Thần kéo chúng ta ra khỏi sự tự măn
và liên kết chúng ta với người khác khiến chúng ta không thể phân định hoặc sống
thánh ư Chúa trong sự cô độc. Nhờ đó, Catarina khám phá ra vực thẳm thánh ư
Thiên Chúa như là một t́nh yêu vô biên hiệp nhất chúng ta với người khác, đồng
thời biểu lộ vẻ đẹp cũng như sự sung măn của Thiên Chúa trong đời sống chúng ta.
Như vậy, khi ngăn cản ơn gọi của Thiên Chúa nơi người khác, chúng ta chống đối
Thánh Thần của Chúa. Ngược lại, khi thực thi thánh ư Thiên Chúa, chúng ta càng
vui mừng v́ những ơn gọi khác biệt trong chúng ta, nâng đỡ nhau bằng những ân
điển riêng biệt của ḿnh, và vui vẻ cổ vơ sự đa dạng hơn là rập khuôn theo một
lối duy nhất. Chúng ta bước đi trong cuộc sống "một cách đường hoàng", bởi lẽ,
thay v́ xét đoán ư định của người khác, chúng ta chỉ t́m kiếm thánh ư Thiên Chúa
trong mọi sự.
"Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở" (Ga 14:2). Catarina thích nghĩ đến niềm vui
mà chúng ta sẽ cảm nghiệm trên thiên đàng khi chiêm ngắm sự cao cả của Thiên
Chúa giăi sáng trong sự đa dạng vô tận nơi chúng ta. Thiên Chúa tạo dựng mỗi
người như một dấu chỉ riêng biệt của ḷng thương xót Chúa, để biểu lộ khía cạnh
huy hoàng của Ba Ngôi một cách độc nhất vô nhị. Là tạo vật độc đáo của t́nh yêu
Thiên Chúa, mỗi người theo một con đường riêng tiến đến sự thánh thiện được ghi
dấu bằng một nhân đức đặc biệt hiệp nhất các ân điển của chúng ta và chiếu giăi
đức ái một cách khác biệt: "Chúa hướng dẫn các tôi tớ Chúa cách khác nhau theo
những con đường khác nhau... Mặc dầu theo những con đường khác nhau, nhưng tất
cả đều chạy trên con đường nóng bỏng của t́nh yêu Chúa." Trên thiên đàng, chúng
ta sẽ hiểu biết chúng ta đă thật sự thực thi thánh ư Thiên Chúa như thế nào khi
vui mừng cổ vơ những ơn gọi khác nhau của Thánh Thần.
LỘ TR̀NH T̀NH YÊU THAY CHO Ư RIÊNG
Khi đă biết yêu mến và tín thác vào thánh ư Thiên Chúa đối với ḿnh,
Catarina thấy mọi sự đến từ bàn tay Thiên Chúa đều hết sức "tốt đẹp và hoàn hảo".
Mỗi ơn gọi chiếu sáng vẻ đẹp và khả năng nuôi dưỡng t́nh yêu hướng chúng ta về
Thiên Chúa, v́ chẳng có ǵ thuần túy mang tính chất nhân loại trong chính t́nh
yêu lại cản trở sự thánh thiện. Vợ chồng, gia đ́nh, các trách nhiệm, của cải -
nếu nắm giữ những hồng ân này với t́nh yêu quảng đại, chúng ta sẽ khám phá ra
trọng tâm của sự thánh thiện. "Đó là chuyện dễ dàng, v́ không có ǵ dễ dàng và
vui sướng cho bằng t́nh yêu." Lời Chúa Cha làm cho Catarina xác tín rằng mỗi ơn
gọi đều thánh thiện khi được sống với t́nh yêu. "Cha không đ̣i hỏi con điều ǵ
khác ngoài t́nh yêu và ḷng thương mến đối với Cha và đối với những người lân
cận của con. Nhờ t́nh yêu, con có thể làm điều này bất cứ lúc nào, bất cứ nơi
nào, và trong bất cứ hoàn cảnh nào."
Catarina hiểu rằng không phải ơn gọi đặc biệt trong cuộc sống đă cướp chúng ta
ra khỏi Thiên Chúa, nhưng đúng ra, đó là khi chúng ta yêu những ân huệ trong ơn
gọi của chúng ta một cách ích kỷ. V́ từng giây phút, t́nh yêu Thiên Chúa tuôn đổ
trên chúng ta những ân huệ của ḷng thương xót khôn tả, nhưng chúng ta thường
coi nhẹ hoặc yêu mến những ân huệ này một cách mễn cưỡng, biến chúng trở thành
mục tiêu cho niềm hy vọng của chúng ta thay v́ Thiên Chúa. Catarina gọi sự ích
kỷ này là "ư riêng", nó ngăn cản chúng ta lớn lên trong t́nh yêu chân thực và
trong việc dâng hiến chính ḿnh. Catarina h́nh dung thánh ư dịu dàng của Thiên
Chúa như tấm áo trang điểm và bảo vệ chúng ta, c̣n ư riêng th́ như manh áo "tàn
tạ" bỏ ta một ḿnh và không che chở được ta.
Catarina miêu tả một cách sống động ư riêng này như thể nó đưa chúng ta tới lối
sống tính toán và không cho chúng ta tiếp xúc với chân lư. Khi bị "tấm áo tàn tạ"
của ư riêng điều khiển, chẳng bao giờ chúng ta thấy là đủ; thay v́ biết ơn mà
nhận ra những ân huệ Thiên Chúa ban trong đời sống, chúng ta lại lôi kéo vợ,
chồng, con cái, bạn bè, tài sản, hoặc làm việc một cách tham lam và bó buộc.
Những khát vọng và những chương tŕnh thất bại triền miên làm cho đời sống chúng
ta đầy những cay đắng. Và thay v́ lớn lên trong sự tự lập của bản thân và tín
thác vào Thiên Chúa, chúng ta lại đổ lỗi cho người khác về những điều do chính
chúng ta gây ra, coi như chúng ta đă nếm trước mùi vị của hỏa ngục.
Trong những lá thư gửi cho các bạn bè giàu có muốn sống hiệp nhất với thánh ư
Thiên Chúa, Catarina nhấn mạnh đến sự tốt lành nơi của cải vật chất, v́ Thiên
Chúa muốn chúng ta vui sống với những ân huệ này. Nhưng chị cũng cảnh giác rằng
chúng ta có thể yêu những ân huệ này theo kiểu, thay v́ chúng ta chiếm hữu chúng,
chúng lại chiếm hữu chúng ta. Không phải của cải làm chúng ta xa Thiên Chúa,
nhưng là v́ chúng ta yêu của cải một cách lệch lạc. Và v́ không một thực tại thụ
tạo nào có thể làm chúng ta thỏa măn hoàn toàn, nên t́nh yêu ích kỷ làm chúng ta
mất tất cả và không để lại cái ǵ. Khi yêu một cách vô lối như thế này, chúng ta
thấy càng có nhiều, càng muốn nhiều, nhưng lại càng cảm thấy trống rỗng, cho tới
khi sự ghen tỵ cướp mất niềm vui của chúng ta cả trong những ǵ chúng ta đang có.
Catarina phân biệt rơ rệt sự tốt lành nơi của cải vật chất và hai cách chúng ta
có thể yêu chúng. Khi quyến luyến một cách ích kỷ với ai hoặc với cái ǵ, chúng
ta trở thành nô lệ cho chính những ân huệ mà Thiên Chúa định đem lại cho chúng
ta niềm vui. Tốt lành như các của cải vật chất, chúng ta cũng sẽ mất tất cả khi
nhắm mắt ĺa đời, nhưng khi chúng ta yêu một cách vị kỷ, th́ ngay trước khi chết,
chúng ta cũng đă phải đau đớn v́ sự mất mát mà chúng ta không thể chịu đựng nổi.
Ngược lại, nếu yêu mến mọi sự như là ân huệ mà Thiên Chúa tốt lành cho chúng ta
mượn, th́ tâm hồn chúng ta sẽ lớn lên yên ổn trong t́nh yêu và b́nh an của Thiên
Chúa mà không ai có thể lấy mất được, và như vậy, ngay ở đời này, chúng ta đă
được nếm thử phúc thiên đàng.
Khi quan sát các nhà lănh đạo quyền thế đạo đời, Catarina cũng thấy ư riêng có
thể đánh lừa khiến chúng ta tưởng rằng chúng ta kiểm soát người khác trong khi
thực sự th́ ngay cả bản thân, chúng ta cũng không chiếm hữu. Hư danh của con
người mà Catarina gọi là "sương khói thế gian" dễ dàng lừa gạt khiến chúng ta có
quan niệm sai lạc về quyền lực và sự tự măn. Chính uy tín - mà Catarina không
t́m cầu - cho chị biết rằng quyền lực thực sự của chúng ta không do việc điều
khiển người khác, nhưng do việc chúng ta hiến dâng chính ḿnh cho Thiên Chúa
bằng một t́nh yêu bao hàm sự kính trọng người khác. Cuộc sống bận rộn của
Catarina cũng dạy cho chị hiểu rằng cái làm cho đời sống chúng ta nên giá trị
không phải là ích kỷ miệt mài với những chương tŕnh riêng của chúng ta, nhưng
là t́nh yêu quảng đại đáp lại thánh ư Thiên Chúa. Sự nghiệp thực sự của cả cuộc
đời mỗi người chúng ta là t́nh yêu. Và v́ sức mạnh nội tại của t́nh yêu vượt xa
những ǵ năng lực giới hạn của chúng ta có thể hoàn thành, nên công việc chúng
ta làm v́ t́nh yêu, cho dù thất bại, chắc chắn cũng vẫn tồn tại.
Tương phản với "tấm áo tàn tạ" nơi ư muốn vị kỷ của chúng ta, Catarina mô tả "tấm
áo sáng ngời" thánh ư Thiên Chúa dành cho chúng ta trong những h́nh ảnh rực rỡ
và vui tươi nhất. "Ư muốn dịu dàng" này, giống như mặt trời, chiếu giăi ánh sáng
vào quả đất trần trụi của con người chúng ta, bao bọc chúng ta bằng ánh sáng và
hơi ấm của nó để sinh ra những hoa quả kỳ diệu nhất. Chúng ta càng ngày càng
thấy căn nhà thực sự của ḿnh được xây dựng trong khu vườn Thiên ư đẹp đẽ nhất.
Chúng ta biết ḿnh cư ngụ trong Thiên ư này khi chúng ta không c̣n thích làm bất
cứ điều ǵ theo ư chúng ta nữa, mà chỉ theo đường lối Thiên Chúa. Nhưng nếu
quyến luyến với ư riêng, chúng ta sẽ thấy ḿnh yếu đuối và không được che chở,
v́ những nỗ lực của chúng ta không có kết quả ǵ một khi chúng ta cố gắng phát
triển bên ngoài sức mạnh nhân từ của thánh ư Thiên Chúa: "Do ư muốn của Chúa,
Chúa tạo ra ư muốn của chúng con, và... ư muốn của chúng con trở nên mạnh mẽ khi
ở trong ư muốn của Chúa." Một khi nhờ kinh nghiệm mà biết được chân lư này,
chúng ta sẽ không để cho một ánh sáng nào khác ngoại trừ thánh ư Thiên Chúa
chiếu soi trên chúng ta: "Catarina đóng cửa ư muốn của chị lại để nó khỏi yêu
mến những ǵ ở ngoài Chúa."