SỰ PHÂN ĐỊNH
Nhưng làm sao để biết đâu là ư
riêng của chúng ta và đâu là thánh ư Thiên Chúa? Do ơn gọi và tính khí của ḿnh,
Catarina dễ dàng nhận thấy con người thường coi trọng ư riêng hơn ư Chúa. Chị
thấy rằng để dễ dàng đón nhận thánh ư Thiên Chúa, cần phải có sự "thận trọng",
một sự phân định phát xuất từ t́nh yêu và hướng chúng ta tới những lời mời gọi
riêng Thiên Chúa dành cho mỗi người trong mỗi hoàn cảnh. Bởi v́ thánh ư Thiên
Chúa không là ǵ khác ngoài t́nh yêu, chúng ta thực thi thánh ư này khi cân nhắc,
chọn lựa những ǵ tốt nhất để nuôi dưỡng t́nh yêu trong mỗi hoàn cảnh. Và rồi,
t́nh yêu sẽ cho chúng ta thấy rơ và nhận ra thánh ư Thiên Chúa, và điều này sẽ
làm cho chúng ta kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn, và dễ dàng đón nhận Thiên Chúa và
người khác.
V́ thấy cuộc đời và hoạt động của ḿnh thường bị người khác chi phối, nên
Catarina nhấn mạnh đến tầm quan trọng cần phải có sự cân nhắc khi lănh đạo và
hướng dẫn người khác, v́ tính ích kỷ của chúng ta có thể trở nên rất nguy hại
khi chúng ta nắm giữ một chức vụ nào đó. Cách thức chúng ta hành sử quyền bính
có thể hạn chế, thay v́ đem lại tự do cho người khác. Nhưng nếu biết cẩn thận
hướng dẫn, chúng ta có thể giúp người khác dễ dàng đón nhận thánh ư Thiên Chúa
hơn là ư riêng của chúng ta.
Catarina cũng nhận thấy cần phải thận trọng trước những lỗi lầm của người khác.
Sự phân định trong t́nh yêu giúp chúng ta nh́n thấy những yếu đuối của người
khác cũng là những yếu đuối của chúng ta. Khi được thông cảm một cách tế nhị như
thế, người ta sẽ dễ nh́n nhận lỗi lầm mà chúng ta muốn vạch ra cho họ, và sẽ sẵn
ḷng thay đổi hơn. Nhờ vậy, nhất là trong trường hợp "lời thật mất ḷng", th́ sự
thận trọng cân nhắc này sẽ giúp chúng ta phân định thế nào là ḷng yêu thương
bác ái.
L̉NG TRẮC ẨN
Vốn là người khó tính và bướng bỉnh, Catarina nghiệm thấy ḷng thương xót và
trắc ẩn giúp chúng ta dễ dàng đón nhận thánh ư Chúa. Khi c̣n trẻ, Catarina hành
hạ thân xác, c̣n khi đă trưởng thành, do sự thúc đẩy của t́nh yêu và ḷng trắc
ẩn tự bên trong, chị đă hiến dâng toàn thể cuộc đời ḿnh. Bài học này không dễ
đối với chị; chị thú nhận với người bạn là Daniella về nỗi khó khăn khi phải
sống đúng với lời ḿnh rao giảng cho người khác: "Tôi cảm thấy tôi thường hay
tức giận và phê phán người khác."
Trong tác phẩm Đối thoại, Catarina nhắc lại lời Chúa Cha nói với chị: "Chẳng có
ǵ trên thế gian này có thể cho con quyền xét đoán" người khác... "Làm như thế,
con sẽ sai lầm trong xét đoán của ḿnh. Nhưng con, và những người khác nữa, phải
có ḷng trắc ẩn, c̣n việc xét đoán th́ để cho Cha." Khi đau khổ v́ bị người khác
hiểu lầm hay chỉ trích, Catarina dần dần hiểu rằng chúng ta chỉ nh́n thấy bên
ngoài, trong khi Thiên Chúa nh́n thấu cơi ḷng (1 Sm 16:7); chúng ta nh́n thấy
lỗi lầm của con người, c̣n Thiên Chúa th́ chú trọng đến sự chiến đấu và khát
vọng điều thiện của họ. Nếu cố gắng nh́n với cặp mắt yêu thương của Thiên Chúa,
chúng ta sẽ biết nhắm tới điều tốt của người khác hơn là những sai sót của họ,
và như thế, thay v́ xét đoán, chúng ta sẽ nh́n thấy ḷng thương xót và trắc ẩn
của Thiên Chúa.
V́ xác tín rằng t́nh yêu Thiên Chúa có thể đem lại điều tốt cho chúng ta trong
bất cứ thử thách nào, chính Catarina chỉ nhắm đến t́nh yêu Thiên Chúa hơn là
những phiền toái người khác gây ra cho chị. Cha Raymond kể lại rằng chị vẫn xuất
hiện nơi công cộng để cầu nguyện dù biết rằng chị sẽ bị những người không ưa chế
giễu và nhục mạ. Các chị em hay ghen tị trong hội mantellate đă nói xấu Catarina
với các cha Đa Minh đến nỗi nhiều lần các ngài không cho chị rước Ḿnh Thánh
hoặc không giải tội cho chị. Khi chị ch́m đắm trong cầu nguyện lâu giờ ở nhà thờ,
các phụ nữ ấy thường "đá" chị và các thày phải "lôi chị ra khỏi nhà thờ như đồ
rác rưởi." Tuy nhiên, cha Raymundo giải thích, Catarina đă biết lợi dụng từng
lần một trong những kinh nghiệm này.
Đáp lại lời cầu nguyện của Catarina, Thiên Chúa ban cho chị ư muốn của Người.
Cha Raymond ghi nhận rằng sau kinh nghiệm huyền nhiệm này, Catarina ngày càng
hài ḷng với tất cả những ǵ Thiên Chúa cho phép xảy đến trong đời chị. Tuy
nhiên, sự hài ḷng này không làm cho chị trở nên vô trách nhiệm hay thụ động
trước điều xấùu; trái lại, chị hoạt động cho ḥa b́nh và công lư một cách hăng
say hơn. Nhưng khi những cố gắng của chị có vẻ không thành công, th́ chị chọn
lựa sự an b́nh nội tâm hơn là bực bội, tin tưởng rằng Thiên Chúa sẽ thể hiện
công lư qua ḷng trắc ẩn của chị thay v́ qua sự giận dữ. "Ôi ḷng trắùc ẩn đáng
yêu... ngươi là nhựa thơm dập tắt cơn cuồng nộ và sự độc dữ của linh hồn. Lạy
Cha từ ái, con xin Cha ban ḷng trắc ẩn này cho mọi người." Đời sống của
Catarina dạy cho chị hiểu rằng sự yếu đuối của người khác mà hôm nay chúng ta
lên án, chính là tội mà ngày mai chúng ta sẽ vấp phạm nếu ân sủng Thiên Chúa
không ǵn giữ chúng ta. Một khi chúng ta cảm nghiệm được chân lư sâu xa này
trong đời sống, th́ sự cởi mở trước thánh ư Thiên Chúa, mà chỉ có ḷng trắc ẩn
mới có thể nuôi dưỡng được, sẽ tỏa lan vẻ đẹp và hương thơm ở mọi nơi chung
quanh chúng ta.