PHÁT XUẤT TỪ NGUỒN MẠCH TÌNH YÊU
Chúa Giêsu truyền cho chúng ta
yêu thương tha nhân như Người đã yêu thương chúng ta (Ga 13:34). Catarina biết
rằng Chúa không cho phép thêm vào một hạn chế nào, "Nếu họ xúc phạm đến bạn, bạn
đừng yêu thương họ." Thiên Chúa Ba Ngôi đã dựng nên chúng ta để chúng ta yêu
thương như Chúa Giêsu đã yêu thương, môâït cách vô vị lợi và "không quan tâm"
đến tư lợi của chúng ta, một cách mật thiết, với trái tim tự do, và vì thiện ích
của tha nhân hơn là của chính mình. Thế nhưng ngay cả khi chúng ta có vẻ như yêu
thương một cách vô vị lợi, chúng ta cũng thường chỉ nhắm tới những nhu cầu của
mình. Ở đây, Catarina hiểu rằng chúng ta chỉ đạt được hồng ân tình yêu vô vị lợi
bằng cách tạo lập ngôi nhà của chúng ta trong chốn cư ngụ bên trong của việc tự
biết mình, nơi đó chúng ta hiểu biết các nhu cầu của mình và lòng thương xót của
Thiên Chúa. Catarina hiểu rằng chính đó là ân huệ Thiên Chúa ban để chúng ta
nhận ra những thất bại của mình trong tình yêu, vì sự thật đau đớn nhưng giải
thoát (Ga 8:31) sẽ làm cho tất cả chúng ta trở nên mảnh đất mầu mỡ hầu đón nhận
sức mạnh của Thiên Chúa để yêu thương.
Trong cầu nguyện, Catarina biết rằng trái tim Thiên Chúa, "giếng đức ái sâu thẳm,"
đã trở nên "điên dại vì yêu" chúng ta đến nỗi dường như Người không thể sống nếu
không có chúng ta. Chúa Cha ban tặng tình yêu dịu dàng vô biên trong mọi công
trình của Người. Nếu chúng ta chạy trốn Người, Người chạy đến với chúng ta;
chúng ta càng phạm tội, Người càng đến gần chúng ta. Chúa Con ẩn mình trong nhân
tính của chúng ta và "gần chúng ta hơn bao giờ hết." Và mặc dù chúng ta chỉ đáng
phạt vì tội lỗi, nhưng Chúa Cha đã tìm được một cách tốt hơn, một cách ngọt ngào
và êm dịu nhất mà Người có thể tìm được, vì Người thấy chỉ có tình yêu mới chiến
thắng được trái tim con người. Vì duy có tình yêu mới làm cho chúng ta hiện hữu,
nên chúng ta chỉ bị khuất phục bởi tình yêu; như vậy là Chúa Ba Ngôi không ngừng
"ném mồi tình yêu" về phía chúng ta. Và khi chúng ta ngạc nhiên tại sao Thiên
Chúa yêu thương chúng ta như vậy, Chúa Cha trả lời, "Hãy nhìn vào con và con sẽ
thấy Cha yêu gì."
"Hãy xin thì sẽ được ban cho" (Lc 11:9). Caffarini, một người bạn của Catarina,
viết rằng mỗi ngày trong đời sống, chị đều xin được yêu mến một cách hoàn hảo,
và chính chị không ngừng nhấn mạnh rằng Thiên Chúa đổ tràn ân huệ của Người cho
những kẻ khát khao. Catarina muốn đổi trái tim mình lấy trái tim Chúa, và lòng
chị khao khát Máu thánh Chúa Giêsu - chiều kích linh đạo của chị có vẻ là qúa
đáng đối với ngày nay - điều này nói lên một chân lý hết sức sâu sắc đễn nỗi
chúng ta khó có thể diễn tả được, đó là chúng ta cần có trái tim của Thiên Chúa
để yêu thương một cách vô vị lợi. Chắc chắn khi cầu nguyện, "Lạy Chúa, con dâng
trái tim con cho Chúa," thì chị cũng cầu nguyện "Lạy Chúa, xin ban cho con trái
tim của Chúa." Và không có biểu tượng nào diễn tả một cách cụ thể hoặc triệt để
tình yêu vô điều kiện của trái tim Thiên Chúa cho bằng Máu thánh đổ ra từ thân
thể tan nát của Chúa Giêsu.
Vì thế, Catarina mời gọi chúng ta hãy đến với thập giá, ở đó chúng ta thấy kinh
nguyện như là người mẹ của một tình yêu vô vị lợi. Vì kinh nguyện hiệp nhất
chúng ta với "lửa tình yêu", và những gì chạm vào lửa đều biến thành lửa. Chị
hình dung Chúa như suối nước ban sự sống (Ga 4:14) làm thỏa mãn tâm hồn con
người bằng tình yêu vô giới hạn. Khi yêu thương tha nhân bằng cách rút ra từ
nguồn suối này, khả năng yêu thương của chúng ta sẽ tăng trưởng thay vì tàn lụi;
chỉ khi nào chúng ta lấy cái bình tâm hồn ra khỏi dòng suối, khi ấy nó mới cạn.
Tuy nhiên, trong khi uống, nếu chúng ta giữ trái tim "trong dòng suối", "nó sẽ
không cạn; phải, nó luôn luôn đầy." Và vì yêu thương không phải là dễ - bởi lẽ
sự cô độc và tính chiếm hữu của chúng ta không phải một sớm một chiều mà bị tiêu
diệt - nên Thiên Chúa mời chúng ta uống lấy tất cả tình yêu của tha nhân chỉ
trong Người mà thôi và "không vụ lợi".
Catarina viết cho Donna Mellina Lucca rằng, khi yêu thương tha nhân theo cách
này, chúng ta yêu họ "trong Chúa". Thánh Âu Tinh, người mà tư tưởng rất có ảnh
hưởng đối với Catarina, giải thích ý nghĩa của việc yêu thương tha nhân "trong
Chúa". Suy tư từ đoạn thư thánh Phaolô gửi ông Philemon, "Ước mong tâm hồn tôi
được phục hồi nhờ tình yêu của bạn, và tôi vui sướng vì bạn trong Chúa," thánh
Âu Tinh giải thích rằng nhục dục bám vào thực tại thụ tạo mà không qui hướng về
Thiên Chúa. Tuy nhiên, vì chỉ có tình yêu vô biên của Thiên Chúa mới lấp đầy
được nỗi đau của nhân loại, nên những cố gắng nhằm thỏa mãn trái tim chúng ta
chỉ bằng thiện hảo thụ tạo mà thôi chỉ đem lại thêm cho chúng ta sự trống rỗng.
Như vậy, khi yêu tha nhân "trong Chúa," chúng ta hưởng nếm tình yêu, không phải
như một nơi nghỉ ngơi thường xuyên, nhưng như niềm an ủi và sức mạnh cho chúng
ta là lữ khách trên đường về quê nhà. Cũng như sự giải khát làm cho lữ khách có
thể tiếp tục cuộc hành trình, thì niềm vui trong tình yêu tha nhân sẽ hỗ trợ và
nâng đỡ chúng ta hướng trái tim về Thiên Chúa. Đến lượt chúng ta, chúng ta sẽ
bắt kịp những người được chúng ta yêu thương và đồng hành với họ trong cuộc hành
trình, nhờ đó, họ cũng có thể yêu mến Thiên Chúa với tất cả tâm hồn. Như thánh
nữ Thérèse Lisieux sau này nói, bất cứ tình yêu nào không qui hướng về Thiên
Chúa theo cách này, thì rốt cuộc đều trở thành một tình yêu giả dối.