"HĂY NGHĨ ĐẾN CHA, CHA SẼ NGHĨ ĐẾN CON"
Từ thuở thiếu thời của Catarina,
Thiên Chúa đă mời gọi chị tín thác vào Người trong mọi sự, để chị chỉ quan tâm
đến việc làm vui ḷng Người và thực hiện ư Người: "Hăy nghĩ đến Cha và Cha sẽ
nghĩ đến con." Chị đă phải trao phó tất cả sự sợ hăi và lo lắng cho Người, chú
tâm đến t́nh yêu Người dành cho chị hơn là đến sự yếu đuối của chính ḿnh hoặc
của những người khác. Một khi chị dâng chính ḿnh cho t́nh yêu Chúa trong mọi
hoàn cảnh thay v́ dừng lại nơi những tư tưởng tiêu cực, th́ không điều ǵ có thể
phá hủy "ư nghĩa đích thực của việc chị nghĩ đến Chúa."
Chúa hứa với Catarina rằng nếu chị tín thác nơi Người, chị sẽ không phải lo lắng
về những nhu cầu thể xác hay tinh thần: "Cha sẽ nghĩ đến con." Nếu chị quan tâm
đến t́nh yêu của Người, Người sẽ quan tâm đến từng nhu cầu của chị. Nhờ đó
Catarina hiểu t́nh yêu dịu dàng của Thiên Chúa nghĩ đến chúng ta "với sự quan
tâm chú ư" như thế nào, bằng cách làm cho chúng ta khỏi phải bận tâm về những
nhu cầu riêng tư, để chúng ta có thể chú ư đến t́nh yêu của Người và hiện diện
với tha nhân. Như vậy, khi tín thác vào sự quan pḥng của Thiên Chúa, nghịch lư
thay, chúng ta lại đạt tới sự trưởng thành nhân bản trọn vẹn: "Đây là sự hoàn
thiện của con; đây là đích điểm và mục tiêu cuối cùng của con."
V́ bí tích Rửa tội đă đưa chúng ta "vào trong tay Thiên Chúa," chúng ta "không
được lo lắng về chính ḿnh," nhưng hướng chú tâm về Thiên Chúa, đấng quan tâm
đến từng nhu cầu của chúng ta. Cha Raymond giải thích rằng mỗi khi cha hoặc
những người khác lo sợ hoặc buồn phiền, th́ chị Catarina lại nói: "Sao cha lại
quan tâm đến chính ḿnh như thế? Hăy để Thiên Chúa quan pḥng lo cho cha. Lúc
cha phải sợ hăi, mắt Người luôn luôn ở trên cha. Không có giây phút nào trôi qua
mà Người không nghĩ đến lợi ích của cha."
"Hăy xin th́ các con sẽ được" (Lc 11:9). Catarina nhấn mạnh rằng chúng ta không
đạt được sự tín thác này nếu chỉ ước muốn mà thôi; Thiên Chúa ước mong tuôn đổ
sự tín thác này trên chúng ta theo như ân huệ từ ái của Người. Nếu chúng ta xin
ơn tín thác hằng ngày, và hướng tư tưởng về sự chăm sóc của Thiên Chúa hơn là về
những lư do lo lắng, chúng ta sẽ khởi sự nếm thử sự b́nh an trường tồn ngay cả
trong những hoàn cảnh khó khăn nhất. Nhờ thế chúng ta dần dần biết cách đón nhận
tất cả những ǵ xảy ra trong đời sống với ḷng kính trọng thay v́ cay đắng, và
nuôi dưỡng sự b́nh an thay v́ sự xáo trộn tâm hồn. Một khi khám phá ra sự quan
pḥng của Thiên Chúa c̣n chắc chắn hơn sự tồn tại của chúng ta, chúng ta sẽ cảm
nghiệm sự chăm sóc của Thiên Chúa không bao giờ làm cho chúng ta phải thất bại
hay thất vọng thực sự.
Ḷng thương xót của Chúa, tức là Chúa Thánh Thần, muốn củng cố việc chúng ta lệ
thuộc vào Thiên Chúa đến nỗi t́nh yêu của chúng ta sẽ mở rộng đến với những
người nghèo ở chung quanh. Catarina nhấn mạnh rằng t́nh yêu của Chúa Thánh Thần
phát triển ḷng tín thác của chúng ta để chúng ta không thu hẹp tấm ḷng cũng
như đôi bàn tay mà không giúp đỡ những người nghèo: "Con phải là sự quan pḥng
cho người nghèo, cho những người không có ǵ hết". Khi để cho Chúa Thánh Thần
chiếm hữu và hướng dẫn, chúng ta không c̣n là "sở hữu chủ" mà là "người phân
phát" của cải cho những người nghèo ở giữa chúng ta.
Catarina thấy ḷng tín thác vào Chúa quan pḥng triệt để nhất là ở nơi những
người sống một đời đơn sơ và nghèo khó. Thánh Tông đồ Mát-thêu "rời khỏi bàn thu
thuế, bỏ lại của cải", chọn Chúa Giêsu làm kho tàng duy nhất. Các nhà lănh đạo
lừng danh của Hội thánh, theo gương các Tông đồ, đă không lo ḿnh hoặc dân chúng
phải thiếu những thứ cần dùng, và họ quảng đại phân phát "tài sản của Hội thánh
cho người nghèo." Khi họ qua đời, họ "không có bất động sản nào đáng kể phải thu
xếp ," v́ họ không có của cải tích trữ. Tín thác vào Chúa quan pḥng và bác ái
với người nghèo, họ tin tưởng rằng khi họ chăm lo cho người nghèo, th́ Thiên
Chúa sẽ chăm lo cho họ và "họ không phải thiếu thốn ǵ."
Đối với Catarina, một cuộc đời không sợ hăi như vậy là dấu chỉ chắc chắn nhất
của sự từ bỏ ḿnh mà phó thác cho Thiên Chúa. "Những ai tin vào chính ḿnh th́
sợ cái bóng của ḿnh; họ lo cả trời lẫn đất ập xuống trên họ." Ḷng tin nơi sự
tự túc tự măn của ḿnh lấy đi tinh thần liên đới của đức ái, khiến chúng ta
thường sống lẻ loi và sợ "từng cái nhỏ nhặt." Khi quên ḿnh là ai và Thiên Chúa
là ai, chúng ta sống mà không quan tâm ǵ đến ḷng thương xót và sự chăm sóc của
Thiên Chúa, trái lại chỉ cậy dựa vào những khả năng nghèo nàn của chúng ta. Và
thế là, như Chúa Cha nhẹ nhàng nhắc nhở Catarina, "mọi cố gắng đều vô ích đối
với những người nghĩ rằng họ có thể canh giữ thành tŕ của họ bằng công khó hoặc
sự lo lắng, bởi v́ chỉ có ḿnh Cha là người bảo vệ." Tuy nhiên, khi "quảng đại"
tín thác vào Thiên Chúa, th́ không sức mạnh nhân loại nào có thể làm hại chúng
ta; ngược lại, chính ḷng tín thác của chúng ta sẽ khuất phục mọi sức mạnh làm
hại chúng ta.
SỢI DÂY BÁC ÁI
Catarina nhận thấy t́nh yêu của chúng ta đối với tha nhân trở thành phương tiện
dịu dàng nhất để Thiên Chúa quan pḥng chăm sóc chúng ta. Thiên Chúa Ba Ngôi đă
tạo thành chúng ta theo h́nh ảnh sự thông hiệp của Ba Ngôi. Được tạo dựng bởi
chính t́nh yêu, chúng ta cũng được tạo dựng cho t́nh yêu, một t́nh yêu cần đến
tha nhân và chăm lo cho tha nhân. Thiên Chúa Ba Ngôi đă liên kết chúng ta với
nhau "bằng dây xích của đức ái" đến nỗi không ai sở hữu hết các tài năng khả dĩ
đáp ứng tất cả những nhu cầu riêng của ḿnh. "Không, Cha đă ban cái này cho
người này, cái kia cho người khác, để sự thiếu thốn của mỗi người trở nên lư do
cần đến người khác." Thiên Chúa có ban cho cá nhân mỗi người tất cả những ǵ họ
cần không? Chúa Cha nói với Catarina, "Có, nhưng trong sự quan pḥng, Cha muốn
làm cho mỗi người các con tùy thuộc vào người khác, như thế các con buộc phải
thực thi đức bác ái."
Như vậy, người nghèo đặt niềm tin tưởng nơi Thiên Chúa sẽ cảm nghiệm được sự
quan pḥng của Chúa dành cho ḿnh thông qua người khác. Đôi khi chính trong hoàn
cảnh ngặt nghèo, người ta có thể thấy rơ ràng hơn phép lạ của việc Thiên Chúa lo
lắng cho họ. Thỉnh thoảng Chúa quan pḥng hành động trực tiếp, như trường hợp
thánh Đa Minh làm phép lạ bánh hóa nhiều khi anh em không c̣n ǵ để ăn. Tuy
nhiên, thông thường, Thiên Chúa khơi gợi chúng ta cầu xin Chúa và đến giúp đỡ
người nghèo. Bằng nhiều cách, Thiên Chúa đánh động và thúc giục chúng ta lo lắng
cho những người cần thiếu, nhờ đó ngay cả những người sống cô tịch cũng không
thể thoát khỏi sợi dây xích đức ái ràng buộc chúng ta với tha nhân. Như vậy,
Thiên Chúa "vươn dài" cánh tay quan pḥng của Người đến những người nghèo, bằng
cách gợi lên trong chúng ta ḷng trắc ẩn đối với tha nhân: "Trót cuộc đời những
người nghèo hiền lành của Cha được chăm sóc nhờ sự quan tâm mà Cha ban cho những
người phục vụ thế giới."
Catarina thấy Thiên Chúa làm thỏa măn cả những nhu cầu sâu xa nhất của chúng ta
qua tha nhân. Đôi khi Chúa quan pḥng dùng một "mánh lới thánh thiện" gợi cho
chúng ta "t́nh yêu đặc biệt" đối với tha nhân, một t́nh yêu đôi lúc vạch trần
t́nh trạng bấp bênh và tính ghen tương của ta, sự cô độc, chiếm hữu, mánh khóe
và ích kỷ của ta. Cuộc chiến nội tâm bộc lộ qua nỗi đau xót v́ mối tương quan
như thế sẽ giúp chúng ta khiêm tốn tự biết ḿnh và cậy dựa vào sự chữa lành của
Thiên Chúa. Và một khi trải qua những thử thách như vậy để trở nên tự lập và tự
do hơn, th́ "một t́nh yêu lớn lao hơn và hoàn hảo hơn đối với tha nhân nói chung
cũng như đối với một cá nhân đặc biệt" mà Thiên Chúa ban cho chúng ta sẽ trở nên
sâu xa hơn trong đời sống.
Như vậy sự quan pḥng của Thiên Chúa liên kết chặt chẽ với việc chúng ta chăm lo
cho người khác, v́ chúng ta trở thành dấu chỉ của ḷng Chúa thương xót anh chị
em chúng ta. Nhưng khi t́nh yêu tăng trưởng, chúng ta sẽ biết được cả niềm vui
lẫn nỗi buồn sâu xa hơn. Được đồng hóa với Chúa Giêsu, chúng ta sẽ sống kinh
nghiệm của thánh Phaolô, "Không c̣n là tôi sống, nhưng Chúa Kitô sống trong tôi"
(Ga 2:20). Khi nhận thức được Thiên Chúa yêu thương chúng ta "tuyệt vời" như thế
nào, chúng ta cũng yêu mến vẻ đẹp của những người được Máu thánh Chúa Kitô cứu
chuộc. Thay v́ đau khổ v́ những xúc phạm do người khác, chúng ta thấy ḿnh buồn
phiền v́ những tội lỗi xúc phạm đến Chúa và t́nh cảnh của các tội nhân.
Bằng dây xích đức ái, Thiên Chúa lo liệu một cách tuyệt vời vừa cho những kẻ tội
lỗi vừa cho những người mà t́nh yêu Chúa thúc đẩy chúng ta chuyển cầu cho họ.
Lời cầu nguyện của tha nhân làm mềm ḷng những kẻ tội lỗi, c̣n chính người
chuyển cầu lại được hiệp nhất sâu xa hơn với Thiên Chúa qua lời cầu nguyện của
họ, v́ t́nh yêu và ḷng nhiệt thành làm cho họ trở nên "Chúa Kitô khác bị đóng
đinh", họ đă đảm nhận chức phận của Người ở nơi ḿnh.
Bằng một h́nh ảnh dễ thương, Catarina coi những người mà sự quan pḥng của Thiên
Chúa đă hiệp nhất trong t́nh yêu như một dàn nhạc. Thiên Chúa là nhạc trưởng,
điều khiển chúng ta khi chúng ta sử dụng nhạc khí là cuộc đời chúng ta, và,
không một nhạc cụ đơn độc nào làm trọn nhiệm vụ nếu không có những nhạc cụ khác.
Càng chơi các nhạc cụ một cách êm ái, chúng ta càng thu hút những người khác đến
với Chúa. Catarina suy nghĩ đến "trinh nữ Ursula vinh hiển" và những đồng bạn tử
đạo của người. "Chị sử dụng nhạc cụ của chị một cách nhuần nhuyễn đến nỗi chị
thu hút được 11 ngàn trinh nữ, không kể những người khác." Cũng thế, Thiên Chúa
muốn cho âm thanh của toàn thể dàn nhạc lớn lên một cách thân ái hơn nữa, để
thiên đàng và trái đất tràn ngập lời ca tụng. V́ khi tín thác vào Thiên Chúa,
chúng ta biết cách đón nhận mọi sự xảy đến như một ân huệ tinh luyện khí cụ của
chúng ta và làm cho âm nhạc chúng ta chơi trong cuộc đời trở nên đẹp đẽ hơn. Như
vậy, sự quan pḥng vô biên của Thiên Chúa chăm sóc chúng ta, mỗi người và tất cả,
hướng dẫn từng người chúng ta chơi nhạc cụ ǵ và chơi thế nào.