THỰC THI THÁNH Ư CHÚA
NĂNG LỰC BIẾN ĐỔI CỦA T̀NH YÊU


Quyết đoán và bướng bỉnh: nhiều người đương thời đă mô tả Catarina như thế. Thực ra th́ Catarina đau khổ trước sự phê phán của những người hiểu lầm hoặc không tin tưởng chị, tuy nhiên, sự phê phán của họ đă hơn một lần chứa đựng sự thật. Sức mạnh ư chí của Catarina là tài sản lớn nhất của chị, nhưng lại cũng là thập giá nặng nề. Những lời khuyên bảo bạn hữu sống trong sự kiên nhẫn và trân trọng những thử thách của cuộc đời, những mệnh lệnh hăy yêu mến và thực thi "thánh ư dịu ngọt của Thiên Chúa:" những lời khuyên này không nói lên được hết nỗi đắng cay trong cuộc chiến đấu của chính chị. Nó khiến chị phải trả giá đắt hầu từ bỏ một tính khí sôi nổi, hay phê phán, nóng nảy và bướng bỉnh, để hoàn toàn tùng phục Thiên Chúa.

Catarina không phải là không có tham vọng điều khiển người khác. Một cách đau đớn, chị nhận ra sự tương phản giữa câu nói đặc trưng của chị Io voglio, "Tôi muốn", với lời Chúa Giêsu: "Lương thực của Thầy là thi hành ư muốn của đấng đă sai Thầy" (Ga 4:34). Khi nghiệm thấy ư muốn và chương tŕnh riêng của ḿnh gây ra nhiều tai họa, Catarina dần dần học được cách chọn lựa sự sống và tự do trong thánh ư Thiên Chúa. Từ lúc Thiên Chúa đáp lời cầu nguyện của chị bằng cách ban cho chị ư muốn của Người, Catarina trở nên "bằng ḷng với mọi sự xảy ra" trong đời sống, nét mặt của chị chứng tỏ một sự thanh thản và niềm vui dường như không bao giờ xa rời chị.

Việc khám phá thấy ḿnh chỉ có thể lấy lại mạng sống bằng cách từ bỏ nó (Mt 10:39) đúng là đă thay đổi cả cuộc đời chị. Trong ư riêng, chị thấy cái thế giới chật hẹp của bản ngă đơn độc, nhưng trong thánh ư Thiên Chúa, chị hiệp thông với toàn thể thế giới trong niềm vui cũng như trong đau khổ. Chị cũng thấy những ân huệ của chị triển nở tột bực để gây ảnh hưởng trên toàn thế giới. Ẩn náu trong thánh ư Thiên Chúa, một người thất học như Catarina thấy nơi ḿnh có những nguồn mạch để giảng thuyết, để viết lách với sự trong sáng và sâu sắc, nhờ đó, chị đă có được danh hiệu tiến sĩ Hội thánh.

Cùng với đức Maria, Catarina học cách thưa: "Tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói" (Lc 1:38). Khi làm như vậy, Catarina cảm nghiệm được "hương thơm" của đức kiên nhẫn và sự b́nh an không hề ĺa bỏ chị bao giờ. Nhờ thực thi thánh ư Thiên Chúa, chị khám phá ra t́nh yêu, một t́nh yêu đă biến đổi chị thành "người khác" đến nỗi chị măn nguyện với tất cả những ǵ mà ḷng thương xót dịu dàng của Thiên Chúa đă làm và cho phép xảy ra. "Hương thơm b́nh an ngọt ngào" mà duy thánh ư Thiên Chúa mới có thể ban tặng đă dạy chị cách đón nhận mọi sự với ḷng kính trọng. Và cho dù thế gian muốn hay không muốn, nó không thể không kính trọng người đă được t́nh yêu biến đổi theo cách thức chính chị đă mô tả trong lời cầu nguyện: "Hỡi ư muốn bị tước đoạt, khao khát sự sống đời đời! Ngươi trung tín cho đến chết... không phải là cho thế gian, nhưng cho đấng Tạo hóa dịu dàng vô cùng của ngươi. Và ngươi ràng buộc linh hồn vào Người v́ linh hồn đă hoàn toàn được giải thoát."

Trong thư gửi cho một người bạn thân, Catarina cầu nguyện rằng, như đức Maria, chị không chỉ thực thi thánh ư Thiên Chúa, nhưng thực ra là được thánh ư này bao bọc. Từ nơi sâu thẳm của cuộc đời chị, cuộc đời tỏ lộ trong vực thẳm thánh ư Thiên Chúa một cách kỳ lạ hơn chính chị có thể tưởng tượng, chắc chắn Catarina vẫn tiếp tục dâng lời cầu nguyện sau đây nhân danh những người gần gũi với chị: "Ôi Chúa Giêsu, t́nh yêu dịu hiền nhất, xin cho thánh ư Chúa luôn luôn được thực hiện trong chúng con như các thiên thần và các thánh của Chúa thực hiện ở trên trời!"