"NHỮNG MÁNH LỚI THÁNH THIỆN" CỦA SỰ QUAN PH̉NG


Nhằm làm cho chúng ta "say sưa" với sự quan pḥng, Thiên Chúa nghĩ ra "những mánh lới thánh thiện" thích hợp để đáp ứng những nhu cầu của chúng ta vào bất cứ giai đoạn đặc biệt nào. Khi chúng ta bị vướng mắc vào tội lỗi, sự quan pḥng của Thiên Chúa "bứng bông hồng" ra khỏi "bụi gai" của chúng ta. Khi bắt chúng ta làm nô lệ, th́ tội trở thành cái gai; c̣n bông hồng, đó là sự thiếu thoải mái mà chúng ta thấy trong tội đó. Chúng ta đặt "t́nh cảm của chúng ta trên cái ǵ đó? nhưng chúng ta không t́m thấy ǵ hết." Bằng cách dùng hồng ân ngọt ngào của sự b́nh an, Thiên Chúa quan pḥng lôi kéo chúng ta ra khỏi sự nô lệ của tội lỗi.

Trong những trường hợp khác, Thiên Chúa lại dùng những "mánh lới thánh thiện" khác, t́m cách hạ thấp chúng ta xuống khi chúng ta ngồi lê đôi mách, xét đoán người khác, hoặc than phiền và "thốt ra những lời châm chọc." Để chữa lành chúng ta, Thiên Chúa dịu hiền cho phép chúng ta cảm nghiệm sự trống rỗng và tối tăm hoặc cho phép các cơn cám dỗ vây bọc chúng ta. "Tại sao Cha lại giữ nó trong nỗi đau và buồn sầu như thế? Để tỏ cho nó thấy sự quan pḥng của Cha, như thế nó sẽ không tin tưởng vào chính ḿnh, nhưng tin tưởng vào Cha." Bị hạ nhục bởi những cuộc chiến đấu này, chúng ta biết được nét tương phản giữa sự yếu đuối của chúng ta và t́nh yêu quan pḥng của Thiên Chúa, v́ sau cùng rồi chính Chúa sẽ giải thoát chúng ta bằng đường lối sâu xa hơn chúng ta có thể tưởng. Sự thanh thản và an b́nh đến vào lúc ta không dự kiến trước, không phải nhờ những cố gắng riêng của ta, nhưng nhờ "t́nh yêu vô bờ bến" của Thiên Chúa trù liệu đặc biệt cho chúng ta vào lúc cần thiết, khi chúng ta "hầu như không thể chịu đựng được nữa." Những cuộc chiến đấu hạ chúng ta xuống không là ǵ khác hơn hồng ân Chúa ban cho chúng ta: "Linh hồn tiến tới sự hoàn thiện bằng cách chiến đấu trong những trận chiến này, v́ ở đó, linh hồn cảm nghiệm được sự quan pḥng thần linh của Cha, trong khi trước đó, linh hồn chỉ tin tưởng vào ḿnh."

Nếu chúng ta đă được rèn luyện trong nhân đức, Thiên Chúa c̣n trù liệu cho chúng ta những cách thức khác bằng cách dùng một "mánh lới thú vị" để giúp ta sống khiêm tốn. Thông thường, sau khi chúng ta đă kiên nhẫn và dịu dàng chịu đựng gánh nặng vất vả và đau khổ, có thể là nhiều năm trời, Thiên Chúa lại cho phép chúng ta cảm thấy giận dữ và phẫn nộ trước một chuyện không đâu: "Trong vài chuyện thực sự chẳng ra ǵ, mà về sau chính họ sẽ mắc cỡ, cảm xúc của họ bùng lên khiến họ phải kinh ngạc." Những lúc khác, sự quan pḥng của Thiên Chúa để lại nơi chúng ta một "cái giằm" mà thánh Phaolô đă trải qua: "Ta để lại nơi nó? sự nổi loạn của xác thịt." Thiên Chúa có thể chữa lành sự yếu đuối của chúng ta được không? Chúa Cha nói với Catarina, chắc chắn là có, nhưng sự quan pḥng của Người để lại cho chúng ta "một cái giằm kiểu này hoặc kiểu nọ" nhờ đó chúng ta sẽ khiêm nhường hơn và "thương xót thay v́ độc ác" với tha nhân. Khi chịu đựng sự yếu đuối của ḿnh, chúng ta có lư do để càng tỏ ḷng thương xót hơn trước sự yếu đuối của người khác.

NGƯỜI THẦY THUỐC DỊU HIỀN

Catarina so sánh t́nh yêu quan pḥng của Thiên Chúa với những phương thuốc của vị y sĩ dịu hiền có tài chữa trị mọi thương tích. Thiên Chúa, đấng yêu thương chúng ta "trước khi chúng ta được tạo thành" không thể ngưng yêu thương chúng ta: những ǵ Thiên Chúa đă tạo dựng một lần đều được Người yêu quí măi măi. Và v́ Thiên Chúa sẽ không rút lại t́nh yêu mà Người đă tạo dựng chúng ta, nên chỉ có t́nh yêu bao bọc và trợ lực chúng ta qua mỗi giai đoạn của cuộc sống. Mỗi người cần có những phương tiện chữa trị dịu dàng và hiệu nghiệm riêng biệt; và khi những phương thuốc dịu ngọt không công hiệu, Thiên Chúa thường dùng những vị thuốc đắng cay hơn, không phải là v́ ghét bỏ, nhưng v́ yêu thương chúng ta. Như người mẹ nhẹ nhàng lấy một đồ vật có hại ra khỏi tầm tay của đứa trẻ, Thiên Chúa cũng cho phép người đời và những kế hoạch mà chúng ta phải lệ thuộc vào đánh bại chúng ta. Nhưng cũng như "thuốc đắng dă tật", t́nh yêu Thiên Chúa có thể biến đổi những thảm kịch của chúng ta đến nỗi cuối cùng những thảm kịch ấy chỉ c̣n mang đến cho chúng ta sự ngọt ngào và t́nh yêu mà thôi.

Catarina hiểu chúng ta chùn bước như thế nào khi đương đầu với thảm kịch, cũng như tội ác hay sự vô ư của người khác thường phá hoại đời sống và tài sản của người dân lành vô tội. Khi không xem xét dưới lăng kính đức tin, những biến cố này tỏ rơ một Thiên Chúa dửng dưng với những đau khổ của chúng ta. Thế nhưng Catarina lại nh́n cuộc đời với một cái nh́n sâu xa hơn. T́nh yêu nồng nàn của Thiên Chúa cho phép tự do của con người và những năng lực tự nhiên chịu trách nhiệm về những thảm kịch của cuộc đời, chỉ v́ t́nh yêu này đủ sức ôm ấp cả những sự dữ phi lư và có khả năng từ hỗn mang mà tạo nên sự kỳ diệu của đời sống mới. Như thế t́nh yêu Thiên Chúa cho phép mỗi biến cố trong đời chúng ta không phải như con đường đưa chúng ta tới sự chết, nhưng cứu chúng ta khỏi chết thực sự.

Tuy nhiên, chúng ta lại dễ dàng đánh giá sai t́nh yêu của Thiên Chúa, bóp méo và nghi ngờ mục đích và sự chăm sóc của Chúa. Nếu không có đức tin, th́ tin tưởng vào sự quan pḥng của Thiên Chúa trong hoàn cảnh đắng cay sẽ trở nên hoàn toàn "phi lư", v́ những kẻ ngu xuẩn "coi là chết" cái mà Thiên Chúa cho phép để sống. Tuy vậy, t́nh yêu dịu hiền của Thiên Chúa kiên nhẫn chịu đựng những lời phàn nàn của chúng ta, và không ngừng bao bọc chúng ta bằng "sự quan pḥng tối thượng" mà những kẻ yêu mến đă cảm nghiệm.

Một người thầy thuốc tốt chủ trương đem lại sức khỏe cho chúng ta và giữ ǵn chúng ta luôn khỏe mạnh. Thế nhưng, việc này không thực hiện được nếu chúng ta đặt tin tưởng vào nguồn lực của riêng ḿnh, tự chẩn đoán cho ḿnh và tự chữa trị cho ḿnh. Khác với những người thầy thuốc tài ba nhất trên đời, Thiên Chúa quan pḥng không bao giờ làm điều ǵ sai lầm: sự khôn ngoan và sức mạnh vô biên của Thiên Chúa hoạt động bên trong chúng ta để đem lại sự chữa lành và tự do thực sự. Nhưng chúng ta cần phải mở ḷng ḿnh ra với sự chăm sóc của Thiên Chúa, hết ḷng muốn và đón nhận sự chăm sóc ấy. Nếu chúng ta c̣n ngần ngại đặt ḿnh vào đôi tay của người thầy thuốc khôn ngoan và dịu hiền này, th́ chúng ta cứ nh́n vào những người đă quyết định chọn lựa: đời sống của họ nói với chúng ta về niềm vui và b́nh an, về sự chăm sóc kỹ lưỡng và dịu dàng ngay cả trong những chuyện nhỏ nhặt nhất trong đời sống.

TUÔN TRÀO L̉NG TÍN THÁC


Giống như cha mẹ chăm sóc con cái và như vị hôn phu chăm sóc hôn thê, Thiên Chúa cũng không ngừng trù liệu những cách thức mới để ban niềm vui cho chúng ta. Sự chăm sóc của Thiên Chúa th́ vô hạn đến nỗi chúng ta không bao giờ có thể quen với những phương tiện mới mẻ mà Thiên Chúa dùng để làm cho chúng ta ngạc nhiên trước sự quan pḥng đại lượng và niềm vui. Khi cha Raymond không c̣n ở gần Catarina nữa, Thiên Chúa không bỏ rơi chị; chị viết cho cha, "Con cầu xin cho cha, và Chúa ban chính Chúa cho con." Chúng ta không thể tưởng tượng nổi Thiên Chúa mong ước đổ đầy những điều tốt lành nơi chúng ta như thế nào, và Thiên Chúa ban tặng những thiện hảo ấy "một cách nhẹ nhàng và vui thích" làm sao. Catarina tràn đầy ḷng biết ơn khi cảm nghiệm được sự quan pḥng này, sự biết ơn khiến chị chỉ có thể thốt lên lời ca tụng, "Trái tim con người không biết được việc làm thế nào để ao ước hay van xin tất cả những ǵ Cha ban."

V́ trong những vấn đề hệ trọng nhất - ơn cứu chuộc và chữa lành chúng ta - Chúa Cha đă chăm sóc ở mức độ đầy đủ nhất, Người muốn chúng ta tin tưởng rằng Người hành động chỉ v́ điều tốt lành cho chúng ta ngay cả trong những vấn đề nhỏ nhặt nhất của đời sống hằng ngày. Catarina nhận ra rằng ḷng chúng ta tín thác vào sự chăm sóc của Thiên Chúa lớn lên cùng với t́nh yêu: càng yêu mến, chúng ta càng tín thác, và càng mở ra để yêu mến. Và trong khi đức cậy và ḷng tín thác sâu xa cho thấy chúng ta đă để cho t́nh yêu Thiên Chúa bao bọc ḿnh như thế nào, ngay cả khi chúng ta yêu mến một cách không hoàn hảo, th́ sự quan pḥng của Thiên Chúa sẽ không bao giờ làm cho chúng ta thất vọng nếu chúng ta chỉ đặt tin tưởng nơi Người.

Catarina xác tín rằng cũng một t́nh yêu đă tạo dựng chúng ta sẽ tiếp tục bao bọc chúng ta trong tất cả những ǵ xảy đến trong đời sống.Vậy mà chúng ta lại thường không biết đến sự quan pḥng của Thiên Chúa; khi bám víu vào tài xoay sở của ḿnh, chúng ta ngăn cản chính ḿnh cảm nghiệm sự quan pḥng sâu xa của Thiên Chúa. Khi muốn chia cắt ḷng tín thác của ḿnh theo hai hướng "trái ngược" nhau - một bên là sự chăm sóc của Thiên Chúa và một bên là sự mong manh của các trợ giúp thụ tạo - chúng ta đă đánh lừa chính ḿnh. "V́ hy vọng của chị dựa vào những cái hữu hạn chóng qua, hy vọng ấy sẽ làm cho chị thất bại và chị sẽ không bao giờ đạt được điều chị ước mong."

Khác với ḷng trung thành của Thiên Chúa, sự tín thác của chúng ta có thể trống rỗng và bấp bênh, khi chúng ta giải thích những kinh nghiệm của chúng ta như là thiếu vắng sự chăm sóc của Thiên Chúa, trong khi trên thực tế những kinh nghiệm ấy lại đầy tràn t́nh yêu của Người. V́ mặc dù Thiên Chúa vẫn trung thành tuyệt đối với chúng ta, chúng ta thường nghi ngờ ḷng thương xót và sức mạnh của Người muốn đổ xuống trên chúng ta mọi hồng ân tốt lành. Nhưng khi chúng ta dựa vào những trợ giúp thụ tạo, chúng ta thường thấy ḿnh bị lừa dối bởi chính những thực tại mà chúng ta tin tưởng. Chính lúc đó chúng ta khám phá ra sự tương phản là Thiên Chúa yêu thương quảng đại như thế nào khi ấp ủ và nâng đỡ chúng ta, ngay cả khi chúng ta than phiền, khi chúng ta quên rằng chúng ta được Người yêu thương một cách vô hạn mà không đ̣i ta yêu lại. Và chính v́ "mức độ tin tưởng" của chúng ta đặt giới hạn để Thiên Chúa quan pḥng cho chúng ta tới mức nào, nên Catarina thúc giục các đồ đệ của chị hăy tín thác một cách vô giới hạn vào Thiên Chúa, đấng "đo lường các ân huệ của Người như chúng ta hy vọng."