MẶC LẤY CHÂN LƯ
"Tôi đă sinh ra và đến thế gian
v́ điều này: đó là để làm chứng cho sự thật" (Ga 18:37). Những người đọc các tác
phẩm của Catarina sớm nhận thấy câu Kinh thánh này đă chi phối toàn bộ cuộc đời
chị. Ư Chúa đă mời gọi chị trở thành người nhiệt t́nh rao giảng lời chân lư, và
tất cả cuộc đời chị được chuẩn bị để đáp trả lời đó cách trọn vẹn. Bất cứ ở đâu,
chân lư cũng lôi cuốn Catarina bằng một động lực bất khả kháng đến nỗi nếu chị
chối bỏ chân lư tức là chối bỏ chính ḿnh. Trong một bối cảnh đầy giả trá và hỗn
độn là đặc trưng của thời đại ḿnh, Catarina đă trở thành lời nói trong sáng như
pha lê, một dấu chỉ sống động biểu lộ sức mạnh chân lư nhằm thu hút tâm hồn và
trái tim con người bằng vẻ đẹp của chân lư.
Trong lời nói minh bạch của Đức Giêsu, nơi Người, mọi lời hứa của Thiên Chúa đều
được thực hiện (2 Cr 1:19-20), Catarina khám phá ra h́nh ảnh hết sức rơ rệt của
Chúa Cha (Cl 1:15). "Thầy là... chân lư" (Ga14:6). Catarina luôn khao khát sự
trong sáng, và chị đă t́m được ư nghĩa tối hậu và vẻ đẹp của mọi chân lư nơi ánh
quang rực rỡ của Đức Giêsu.
Chân lư không ĐỂ CHO chúng ta thất bại
Khi thấy sự say mê chân lư của Catarina, tâm trí chúng ta cũng nêu lên câu hỏi
mà Philatô đă hỏi Chúa "Chân lư là ǵ?" (Ga 18:8). Kinh nghiệm cho biết chúng ta
khao khát chân lư hơn là có thể hiểu rơ ràng ư nghĩa của chân lư; trong thâm tâm,
chúng ta muốn t́m đến sự trong sáng và minh bạch của thực tại hơn là những ảo
ảnh bên ngoài của chúng. Ai cũng cảm thấy niềm vui bất ngờ khi hiểu được ư nghĩa
của những điều mà trước đó họ chưa hiểu, hoặc khi lời nói của người khác đánh
động tâm hồn họ. Khi nhận ra tất cả những ǵ chung quanh đều là thực, chúng ta
sẽ cảm thấy sức mạnh của chân lư tràn ngập chúng ta qua "thực tại", cũng như qua
"vẻ đẹp" của nó.
Nhưng ngay cả khi biết đến những niềm vui dịu dàng và kỳ diệu của cuộc sống do
vẻ đẹp chân lư mang lại, chúng ta cũng biết được thực tế của những mối tương
quan đă bị đổ vỡ, của những tổ chức hay những nỗ lực làm cho chúng ta thất bại.
Giữa niềm vui của cuộc sống, nỗi đau v́ sự phản bội của tha nhân và sự bất trung
của chính ḿnh đôi khi buộc chúng ta đặt vấn đề: trên đời này có cái ǵ hay có
ai đáng tin tưởng hoặc trung thực không? Chính lúc Catarina đón nhận những ân
huệ của đời sống, th́ thánh nữ cũng nhận ra sự giả dối của nó. Chị đă tự tay
chôn cất những người cháu thân yêu, nạn nhân của bệnh dịch. Những người được
Catarina săn sóc hết ḿnh và những người mà chị vất vả để ḥa giải đă trở mặt
với chị; sự kiêu hănh và nhát đảm của các vị lănh đạo có uy tín trong Hội thánh
đă khơi mào cuộc ly giáo làm phân rẽ Kitô giáo. Catarina sống trong một Hội
thánh và một thế giới chỉ biết t́m b́nh an trong sự dối trá.
Tuy nhiên, chị luôn luôn khát khao chân lư. Trong các lá thư của chị, chị luôn
tỏ ra dịu dàng trước những yếu đuối của người khác, nhưng lại cứng rắn với sự
dối trá cố t́nh của họ. Catarina giận dữ trước sự giả dối trá của những hồng y
không công nhận đức giáo hoàng Urban VI; các vị đó đă long trọng tổ chức lễ đăng
quang của đức giáo hoàng, điều này chứng tỏ sự thật mà các vị không thể chối căi
được trừ khi họ muốn "trắng trợn" phủ nhận điều đó. Chị viết: "Dù các vị theo
phe nào đi nữa, tôi cũng chỉ thấy sự dối trá mà thôi." Các hồng y đă bóp méo sự
thật và tuyên bố đức Urban là giáo hoàng giả. " Nhưng bất cứ ai nói như thế là
đă tự lừa dối ḿnh: tôi nói với quí ngài (các hồng y - ND) cách bất kính như vậy
bởi v́ chính quí ngài không c̣n đáng kính trọng nữa".
Từ những vụ phản bội như thế, Catarina hiểu được con người khát vọng sự chính
trực thay v́ sự giả trá như thế nào, v́ như cơ thể chúng ta cần không khí và
nước làm sao, th́ tinh thần cũng khao khát chân lư như vậy. Tuy nhiên, chúng ta
thường chỉ khám phá ra ư nghĩa thâm sâu và vẻ đẹp của chân lư nhờ kinh nghiệm
chua cay của sự dối trá; chỉ sau khi bị lừa dối, chúng ta mới thấu hiểu rằng
chúng ta không thể sống thiếu chân lư. V́ chỉ chứa đựng sự trống rỗng, nên sự
dối trá không bao giờ có thể đem lại cho tâm hồn con người điều chân thật; trong
khi hứa hẹn đủ điều nhưng chẳng đem lại điều ǵ, sự dối trá giả vờ hiện hữu
nhưng lại không hiện hữu, do đó ngay cả khi dường như đưa ra một điều tốt, nó
vẫn luôn luôn là kẻ thù!
Tuy nhiên, Thiên Chúa của mọi tạo vật đă không dựng nên chúng ta cho những ǵ là
ảo tưởng và bóng tối, mà cho những ǵ là chân thật. Chân lư là sự trong sáng rực
rỡ của thực tại này, đó là sự gắn bó của tinh thần con người không phải với cái
hiện hữu giả tạo, nhưng với cái hiện hữu thực. Nhưng đôi khi chúng ta lại phó
ḿnh hoàn toàn cho sự dối trá, chính v́ chúng ta sợ sự thật phũ phàng của cuộc
đời. Dầu vậy, trong những đau khổ của chính ḿnh, Catarina nhận ra rằng mọi chân
lư cuộc đời đều hiện hữu ở giữa thực tại khoan dung vô bờ bến, là chân lư của
Thiên Chúa, đấng yêu thương chúng ta trước khi chúng ta được tạo dựng và là đấng
ấp ủ ư nghĩa cuộc đời và số phận chúng ta trong sự thiện hảo của Người. Giữa
những dối trá và phản bội, Catarina xác tín rằng chân lư tối hậu sẽ đem lại ư
nghĩa cho các chân lư khác, là những chân lư dường như có thể làm hại chúng ta.
Đối với Catarina, chân lư tối hậu sẽ không làm cho chúng ta thất vọng, sẽ đem
lại sự dịu dàng và niềm vui có khả năng chữa lành và cứu chuộc mọi thực tại
trong vũ trụ. V́ lư do đó, Chúa Cha nói với Catarina: "Cha muốn con yêu mến mọi
sự, bởi v́ mọi sự đều tốt đẹp, hoàn hảo và đáng yêu. Cha là đấng tuyệt đối tốt
lành, Cha đă dựng nên tất cả, ngoại trừ tội lỗi."
Khi nỗi thống khổ và lo lắng cướp mất sự b́nh an của chúng ta, th́ t́nh yêu
Thiên Chúa là chân lư tối hậu sẽ làm nhẹ gánh và làm cho những cay đắng trong
đời sống chúng ta thành ngọt ngào. Nhất là v́ Thiên Chúa luôn "sẵn sàng để tha
thứ hơn là chúng ta sẵn sàng phạm tội," nên chúng ta không bao giờ có quyền quên
rằng chúng ta "được Thiên Chúa yêu thương" như thế nào. Khi nhớ lại những ơn
lành đă bị lăng quên, chúng ta mới khám phá ra chân lư mà không một quyền lực
nào trong vũ trụ có thể tiêu diệt được, đó là t́nh yêu vô biên, thứ t́nh yêu
thuộc về chúng ta nhờ Máu thánh Chúa Giêsu. Chúng ta biết được chân lư này không
do thị kiến hay mặc khải, nhưng qua đêm tối của đức tin, trong đêm tối đó, chúng
ta tin tưởng vào ḷng thương xót mà Máu thánh Chúa Giêsu đă tuôn đổ trên chúng
ta. Đấng tạo thành vũ trụ đă đổ máu v́ tôi. Sức mạnh của chân lư này giúp chúng
ta khỏi thất đảm buông xuôi và mất hết hy vọng sống đời sống mới: "V́ vậy, chúng
ta phải ghi nhớ Máu thánh Chúa vinh quang này, Máu thánh đă tỏ cho chúng ta thấy
một chân lư thật ngọt ngào."