KINH NGUYỆN, NGƯỜI MẸ CỦA CHÚNG TA


Một h́nh ảnh rất quen thuộc và dịu dàng đă giúp Catarina khám phá ra trong căn nhà nội tâm không những giá trị của riêng chị, mà cả giá trị của việc cầu nguyện nữa. V́ sứ vụ và những chuyến du hành luôn đặt chị vào khung cảnh gia đ́nh, nên chị bị tác động sâu xa bởi mối dây thắm thiết mà chị thấy nơi các bà mẹ và những đứa con nhỏ. Sự bất lực hoàn toàn của đứa trẻ, và sự hiện diện tuyệt đối của bà mẹ trước nhu cầu của đứa trẻ: trong sự âu yếm và gần gũi khôn sánh này, Catarina nhận ra trọng tâm sự hiệp thông của Thiên Chúa đối với chúng ta. Trong kinh nguyện, chúng ta t́m thấy người mẹ của ḿnh. V́ như bà mẹ nuôi con bằng sữa, kinh nguyện cũng nuôi chúng ta bằng sự thân thiết của chính Thiên Chúa. Và bà mẹ này chẳng bao giờ phải đối diện với nỗi buồn v́ sinh ra một đứa con đă chết; v́ như chính Catarina đă biết, thay v́ nên cớ để ta thoát ly khỏi thế giới này, kinh nguyện cưu mang và sinh hạ một t́nh yêu không những đối với Thiên Chúa, mà c̣n đối với tha nhân, một t́nh yêu sống động với nhiệt tâm chữa lành thế giới.

"HĂY XIN TH̀ SẼ ĐƯỢC"

Đọc tiểu sử Catarina, chúng ta có thể bị cám dỗ đồng hóa việc cầu nguyện của chị với cơn xuất thần liên miên và những dấu thương tích vô h́nh, với những thị kiến và những hiện tượng hoàn toàn xa lạ với kinh nghiệm của chúng ta. Tuy nhiên, trong thực tế, kinh nguyện mà chị học được th́ đơn giản và dễ thực hành, tựa như sự gần gũi của bà mẹ trước sự thiếu thốn của đứa con. "Hăy xin th́ sẽ được" (Lc 11:9); trong căn pḥng nội tâm, Catarina thấy sự thiếu thốn của con người chúng ta là trọng tâm của tất cả kinh nguyện. Tính chất mỏng manh trong các mối tương quan, đẹp đẽ khi ban tặng nhưng có thể bị tổn thương đến mức từ khước và chết; tính chất mỏng ḍn trong những công tŕnh và những thành công - đầy niềm vui nhưng dễ đổi thay hoặc bị lăng quên nhanh chóng: những kinh nghiệm này và vô số những kinh nghiệm khác đặt chúng ta đối đầu với sự giàu có và khát vọng của ḿnh. Không ai trong chúng ta buộc phải hiện hữu; theo lời Catarina, chúng ta là "những người không nhất thiết phải hiện hữu". Tuy thế, thay v́ giam cầm chúng ta trong t́nh trạng vô giá trị, chính sự thiếu thốn đă giải thoát chúng ta, làm cho chúng ta trở thành con người thực sự, tức là hồng ân hoàn toàn do t́nh yêu của Thiên Chúa.

Lúc c̣n trẻ, Catarina đă khám phá ra ư nghĩa của khát vọng nảy sinh từ sự thiếu thốn của con người. Dần dần khi đă hiểu Catarina, cha Raymond đă thấy những ân sủng chủ yếu của đời chị và sứ vụ phát xuất từ khát vọng mà Thiên Chúa đă đặt để trong tâm hồn chị như thế nào. Khi gia đ́nh t́m cách ngăn cản chị sống đời tận hiến cho Thiên Chúa giữa thế giới, chị đă xin Chúa ban cho chị được như ước muốn: nhưng sau đó cha Raymond nhận ra rằng thực sự chính là ước muốn của Thiên Chúa trong chị đă thúc giục chị ước muốn điều chị làm: "Chị xin một điều mà chính Chúa, đấng mà chị t́m kiếm, đă mời gọi chúng ta t́m kiếm. Đó là một lời cầu xin không thể nào ra vô ích? Đó là một sự t́m kiếm không thể nào kết thúc trong thất bại."

Một lần nữa, sau giai đoạn sống cô tịch, Thiên Chúa đáp lại khát vọng đức tin của Catarina bằng chính ân sủng mà Chúa muốn ban cho chị, bằng cách kết ước chị với Người trong sự trung tín và t́nh yêu. Và sau này, khi mong muốn cầu nguyện bằng các thánh vịnh, nhưng nhờ một người bạn dạy đọc mà không kết quả, Catarina xin chính Chúa dạy. Cha Raymond ngạc nhiên khi thấy lời cầu nguyện của chị được đáp ứng. Những kinh nghiệm như thế cho Catarina hiểu tầm quan trọng của khát vọng cầu nguyện, như chính Chúa đă tỏ cho chị: "Cha bảo con những ǵ Cha muốn con làm. Đừng bao giờ ngừng xin Cha giúp đỡ con."

Thiên Chúa đặt để trong chúng ta những khát vọng tốt lành cốt để chúng ta đào sâu khả năng lănh nhận chính ân sủng mà Người muốn ban cho chúng ta: "Cha ban cho con bất cứ điều ǵ con cần, v́ chính Cha là đấng làm cho con khát khao, và ban cho con tiếng nói để con kêu lên Cha." Catarina hiểu rằng Thiên Chúa là đấng ban cho chúng ta trăm ngàn lần nhiều hơn chúng ta có thể tưởng tượng mà không cần chúng ta cầu xin, Người lại càng sẽ ban cho chúng ta tất cả những ǵ Người gợi cho chúng ta kêu cầu. Thiên Chúa đă tạo dựng vũ trụ với một vẻ đẹp tuyệt vời, và đă ban cho chúng ta sự sống mà không cần chúng ta khẩn nài; Chúa Cha đă không sai Chúa Giêsu đến v́ chương tŕnh của chính chúng ta. Dù không nói ra hay không xin, Chúa cũng ban những phúc lành cho chúng ta. Nếu Thiên Chúa đă đổ tràn trên chúng ta những ǵ thậm chí chúng ta không thể nghĩ ra để cầu xin, th́ Chúa lại càng đáp ứng chính khát vọng Người đă đặt để trong chúng ta hơn biết bao do ḷng độ lượng vĩ đại của Người: "Ai khiến chúng ta khao khát và cầu xin?? Duy chỉ có Thiên Chúa. Phải, nếu chính Người khiến chúng ta cầu xin, th́ đó là dấu chỉ cho thấy Người có ư định đáp ứng dồi dào, và ban cho chúng ta điều chúng ta t́m kiếm."

Thế nhưng nếu chúng ta cầu xin và Chúa có vẻ như không nghe lời th́ sao? Chính Catarina thấy đôi khi chúng ta chỉ xin "bằng lời nói", chứ không phải bằng "cả tấm ḷng", hoặc có lẽ chúng ta ước mong những điều có hại cho chính ḿnh. V́ thế, khi không nhận được điều ḿnh muốn, th́ chúng ta nhận được điều ḿnh khát mong thực sự. "Khi không được điều chúng ta xin, chúng ta lại được chính điều đó? Thiên Chúa làm thỏa măn ư định của chúng ta? Về phía Thiên Chúa, chúng ta luôn luôn đạt được điều chúng ta cầu xin." Đây chính là kinh nghiệm của thánh Âu Tinh: khát vọng muốn cho con ḿnh trở lại đă thúc đẩy thánh nữ Monica xin Chúa ngăn cản Âu Tinh đừng đi Milan, v́ thánh nữ sợ rằng ở đó con ḿnh sẽ hư hỏng hơn. Nhưng thực sự th́ chính ở thành phố này mà Âu Tinh đă hóan cải. Âu Tinh đă thốt lên, "Trong sự khôn ngoan sâu thẳm của Chúa, Chúa lắng nghe khát vọng của mẹ con: Chúa không quan tâm tới điều mẹ con xin lúc đó, ngơ hầu Chúa làm cho con điều mẹ con hằng t́m kiếm."

Đôi khi, "để gia tăng cơn đói khát trong khát vọng của chúng ta," Thiên Chúa như chần chừ trong việc đáp lại lời cầu của chúng ta. Chỉ sau khi chúng ta trải qua bài học thử thách trong đau khổ, biết chờ đợi trong kiên tŕ tin tưởng và hy vọng, tùy thuộc vào Chúa chứ không vào tài năng riêng của chúng ta, lúc đó Người mới ban cho ta điều ta ước vọng, và c̣n ban một cách lạ lùng hơn ta có thể tưởng tượng. Như vậy, ân huệ mà chúng ta càng mong muốn thật nhiều, th́ chúng ta càng không dễ dàng coi thường một khi Chúa ban ân huệ ấy cho chúng ta. Đây cũng là kinh nghiệm của thánh Âu Tinh: cuộc hoán cải của người, v́ thời gian chờ đợi lâu dài, đă mang lại hoa trái b́nh an và tự do hết sức quí giá cho tâm hồn đau khổ của người. Nỗi đau khổ dài lâu của người đă khiến người nài xin Chúa ngăn cản người khỏi "bán ḿnh một lần nữa" sau ân huệ lớn lao như vậy.

Đôi khi Thiên Chúa ban cho chúng ta điều chúng ta cầu xin mà không để cho chúng ta cảm thấy ḿnh đă được điều đó: "Người ban cho chúng ta cách thiết thực, mặc dù chúng ta không cảm nhận được." Lời nói và việc làm của chúng ta có thể tác động sâu xa đến người khác, nhưng chúng ta vẫn có thể cảm thấy vô ích và vô dụng; hoặc chúng ta có thể tràn đầy ḷng tin và ḷng yêu mến mặc dù chúng ta cảm thấy không tin và không yêu mến. Catarina nhận ra rằng Thiên Chúa cho phép chúng ta có những cảm giác này chỉ là để chúng ta đào sâu khát vọng của ḿnh, và có khả năng khao khát chính ân huệ mà chúng ta cầu xin. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, Thiên Chúa đáp lời bằng cách vừa ban ân huệ, vừa ban cảm nhận, và do đó chúng ta thấy khát vọng của ḿnh "luôn luôn được lấp đầy." Và v́ Thiên Chúa muốn làm thỏa măn từng nhu cầu của chúng ta, nên ước vọng điều thiện mà Người đặt để trong chúng ta, ngay cả khi ta chỉ nhận thức một cách do dự hoặc mơ hồ, vừa phản ánh vừa hiệp nhất với ngọn lửa nơi chính khát vọng của Thiên Chúa đối với chúng ta. V́ thế, chúng ta có thể tin tưởng rằng Thiên Chúa, đấng gợi lên niềm khát khao Người trong chúng ta, chắc chắn chính Chúa sẽ làm thỏa măn niềm khát khao đó.