KHO TÀNG TIỀM ẨN BÊN TRONG


Kinh nghiệm cho Catarina biết chúng ta cay đắng khi khám phá ra mọi thụ tạo, cho dù tốt lành, cuối cùng cũng phụ bạc chúng ta. Những khi mất mát, chúng ta thường kêu trách Thiên Chúa đã ruồng bỏ chúng ta, và tước đoạt những gì chúng ta dự tính. Catarina viết, "Chúng ta ngẩng đầu phản kháng lại sự thiện hảo của Thiên Chúa, và chuốc lấy cái chết từ những cái đáng lẽ đem lại sự sống, vì chúng ta không nhận thức được kho tàng tiềm ẩn bên trong."
Chúng ta có thể khám phá ra "kho tàng" tiềm ẩn bên trong những kinh nghiệm của chúng ta như thế nào? Vì thấy chúng ta dễ dàng cưỡng lại sự tăng trưởng nội tâm, Thiên Chúa âu yếm lo liệu một cách chính xác điều cần thiết cho chúng ta vào mỗi lúc. "Làm sao con lại ngẩng đầu lên chống lại sự thiện hảo của Cha?... Ngoại trừ ân sủng của Cha, mọi sự khác đều đổi thay và... vì con... luôn luôn thay đổi, Cha không ngừng lo liệu những gì con cần bất cứ lúc nào." Chúng ta thường bám víu quá đáng vào những an toàn hiện tại đến nỗi trừ phi có ai khác loại bỏ những bảo đảm ấy đi thì chúng ta mới lớn lên chút ít trong sự trưởng thành nhân bản. Bằng cách này, sự chăm sóc dịu hiền của Thiên Chúa cho phép người đời và những kế hoạch làm cho chúng ta thất bại, nhờ đó, khi thiếu vắng những nâng đỡ trước đây, lòng tín thác vào Chúa sẽ dẫn chúng ta đến sự tự lập cá nhân lớn hơn.

Như vậy Thiên Chúa cho phép có "những gai nhọn buồn phiền" trong đời sống, không phải vì căm ghét, nhưng vì tình yêu đối với chúng ta, nhờ đó chúng ta dần dần và đau đớn thấy rằng không có thụ tạo nào có thể là Chúa cho chúng ta. Khi niềm hy vọng nơi những đỡ nâng khác sụp đổ, chúng ta mới hướng tới đấng sẽ không làm cho chúng ta thất bại: "Cha muốn nó biết rằng dù mọi người có thể quên nó, nhưng Cha, đấng tạo hóa của nó, sẽ không bao giờ quên nó? và rằng dù có hay không có sự giúp đỡ của người khác, trong bất cứ hoàn cảnh nào và bất cứ lúc nào? Cha biết cách và có thể và sẽ làm cho nó được thỏa nguyện bằng những đường lối kỳ diệu."

Một khi không tin tưởng vào chính mình, mà tin tưởng vào Chúa, sau cùng chúng ta sẽ cảm nghiệm được hoa trái của sự tin tưởng này. Thiên Chúa trở thành đấng quan phòng của chúng ta và trao ban cho chúng ta "lòng thương xót" của Chúa Thánh Thần để nuôi dưỡng chúng ta nơi ngực tình yêu Thiên Chúa. Vì Chúa Thánh Thần, bà mẹ của chúng ta, nuôi chúng ta bằng sữa của lòng tri ân và tình yêu, nên sự sợ hãi và bất an của chúng ta sẽ từ từ tan biến đi. Được nuôi dưỡng như thế, chúng ta trở nên mạnh mẽ và tin tưởng, có thể nhìn đời với đôi mắt mới trong ánh sáng do Thánh Thần ban tặng. Dần dần, chúng ta bắt đầu "tôn trọng mọi sự, tay trái cũng như tay phải, lúc xao xuyến cũng như lúc được an ủi." Khi biết ấp ủ hồng ân ẩn giấu cả dưới những hoàn cảnh đau đớn, chúng ta thấy lòng thương xót của Chúa uốn nắn chúng ta trong sự tin tưởng lớn lao hơn và trong sức mạnh nội tâm.