HIỀN THÊ CỦA CHÂN LƯ
Kinh nghiệm cho Catarina biết
rằng sự say mê chân lư Thiên Chúa đẩy chúng ta vào giữa ḷng thế giới, nơi chúng
ta biến nỗi đau thương khổ ải của anh chị em thành của chính chúng ta. Bởi v́ ư
nghĩa tối hậu của chân lư tự biểu lộ trong thực tại cụ thể nơi việc cứu chuộc
trần gian, nên Catarina hiểu rằng chúng ta có bổn phận rao truyền chân lư không
phải v́ nó hấp dẫn nhưng v́ đó là chân lư cứu độ. V́ vậy chị viết cho người bạn
đan sĩ là Daniella Orvieto rằng, là những người được thưởng nếm ngọn lửa chân lư
và t́nh yêu của Thiên Chúa dành cho qua việc cầu nguyện và học hỏi, tất nhiên
chúng ta được kêu mời khơi dậy ḷng say mê chữa lành thế giới.
Tuy nhiên, sự ích kỷ có thể dùng sự sợ hăi chặn đứng tự do của chúng ta đến độ
làm chúng ta chùn bước không dám nói sự thật, hay làm biến chất sự thật bằng dối
trá và thoái thác. Sự kiện ly giáo do hai phe ủng hộ hai giáo hoàng gây ra chỉ
làm cho Catarina thêm hăng hái bênh vực quyền thống trị của chân lư. Chị đă viết
nhiều lá thư cho các vị lănh đạo giáo quyền cũng như thế quyền, xin họ hành động
với "tâm hồn cương quyết" như những tôi tớ của Thiên Chúa, thoát khỏi sự giả
h́nh khiến miệng nói khác với những ǵ nghĩ trong ḷng. Chỉ nhờ dũng cảm sống và
rao truyền chân lư mà chúng ta biết được sự tự do chân chính, v́ sự dối trá hạ
thấp phẩm giá của chúng ta đến nỗi chúng ta sống trong sự sợ hăi chính cái bóng
của ḿnh: "Hăy can đảm lên... Chân lư là sức mạnh của chúng ta. Đừng sợ hăi ǵ,
v́ chân lư giải thoát chúng ta." Ngay cả đối với cha Raymond, người bạn thân của
ḿnh, Catarina cũng thấy cần phải viết: "Xin cha hăy can đảm, hăy trở thành một
dụng cụ hữu ích... hăy quảng đại loan truyền chân lư."
Catarina nhớ lại ngày lễ Ngũ tuần năm xưa. Sự nhát đảm của các Tông đồ khiến họ
bỏ trốn, chối không hề biết Người; các bạn thân nhất của Chúa Giêsu đă bỏ mặc
Người trong tay kẻ thù. Nhưng khi Thánh Thần chân lư ngự trên họ, mắt họ mở ra
trước chân lư cứu độ; họ nh́n thấy sự tương phản giữa một bên là sức mạnh trống
rỗng của thế gian mà trước đây họ sợ hăi, với một bên là sức mạnh của t́nh yêu
Thiên Chúa đă bao bọc họ trong Đức Giêsu. Lúc đó, "nhờ t́nh yêu, họ không c̣n sợ
hăi nữa."
Khi nghĩ đến sự biến đổi triệt để mà t́nh yêu đă thực hiện nơi các tông đồ,
Catarina suy tưởng về người Hiền thê mà t́nh yêu làm cho không c̣n sợ hăi, bởi
v́ "t́nh yêu trọn hảo xua đuổi sợ hăi" (1Ga: 4,18). Người nào chỉ khao khát sự
lành cho người ḿnh yêu th́ luôn luôn thoát khỏi sợ hăi, bằng một t́nh yêu nhiệt
thành đến nỗi có thể chết v́ người yêu. Catarina thâm tín rằng Thiên Chúa mời
gọi mỗi người chúng ta đến với cùng một t́nh yêu nồng nàn biến đổi chúng ta
thành "Hiền thê của chân lư." Chị biết rằng mọi thực tại ở ngoài chân lư của
Thiên Chúa chỉ có sức mạnh giả tạo. Hiền thê của chân lư không biết sợ ai ngoài
Thiên Chúa. Do đó, khi cần thinh lặng, chúng ta sẽ không nói; nhưng nếu cần công
bố chân lư, th́ không ǵ có thể bắt chúng ta thinh lặng. Chị khẩn khoản: "Hăy hô
lớn lên dường như bạn có một triệu giọng nói. Chính sự thinh lặng sẽ giết chết
thế gian." "Hăy loan truyền chân lư và đừng thinh lặng v́ sợ hăi." Và một khi
chúng ta không chỉ biết nói chân lư mà c̣n gắn bó trọn đời sống chúng ta với
chân lư, th́ như các Tông đồ, chúng ta sẽ khám phá ra niềm vui khôn tả của một
đời sống được thoát khỏi mọi sợ hăi.
CHÂN LƯ LÀ TRANG PHỤC CỦA CHÚNG TA
Như đă thấy rơ trong các tác phẩm của chị, Catarina trung thành với chân lư
không như một thế giới khô khan đầy những ư tưởng trừu tượng, nhưng như một thực
tại chân thực nhất, một t́nh yêu đă tạo dựng vũ trụ. Trong chân lư của Thiên
Chúa, nơi chúng ta chiến thắng sự chết dưới mọi h́nh thức, Catarina t́m thấy giá
trị tối hậu của đời sống con người trong đau khổ và niềm vui. Chị thâm tín rằng,
chỉ khi nào chân lư ngự trị trong đời sống, chúng ta mới biết được ư nghĩa và vẻ
đẹp vô giá của tự do con người.
Ḷng say mê chân lư của Catarina không tách rời trực giác huyền nhiệm của chị về
sức mạnh cứu độ của chân lư; ḷng khao khát chân lư của chị đồng nhất với nhiệt
t́nh cứu độ trần gian. Trong suốt cuộc đời, Catarina "không ngừng mănh liệt khao
khát vinh danh Thiên Chúa và cứu độ các linh hồn", v́ cảm xúc của t́nh yêu đă
làm cho Catarina trở thành một "người khác": được t́nh yêu chiếm hữu, chị t́m
cách "mặc lấy" chân lư. Thánh Đa Minh hăng hái rao giảng chân lư nhằm mục đích
chinh phục thế giới cho t́nh yêu Thiên Chúa. Khi cầu nguyện hằng ngày trong nhà
thờ Ḍng Đa Minh ở Siena, Catarina đă tiếp thu khẩu hiệu Chân lư của Ḍng một
cách sâu sắc, dường như sứ vụ thiêu đốt thế giới của thánh Đa Minh đă trở thành
nỗi đam mê của riêng chị.
V́ đă khám phá ra con người sống động của chân lư cứu độ nơi Đức Giêsu, nên
Catarina không mệt mỏi thúc giục những người chị yêu mến "hăy chọn chân lư...
hăy t́m kiếm chân lư." Catarina biết rằng cả hai con đường dối trá và chân lư
đều vẫy gọi chúng ta; cả hai đều khó khăn và cả hai đều khả dĩ. Nhưng trong khi
con đường dối trá dẫn chúng ta đến cay đắng và trống rỗng, hỗn loạn và nô lệ,
th́ con đường chân lư của Chúa dẫn tới ngọt ngào và sinh lực, minh bạch và tự
do.
Trong cuộc sống, nếu chọn chân lư, chúng ta sẽ khám phá ra một nghịch lư bí
nhiệm; biết chân lư, chúng ta sẽ yêu mến chân lư, và khi yêu mến chân lư, chúng
ta được bao bọc bằng một sức lực mạnh mẽ hơn bất cứ sức lực nào. Tác phẩm Đối
thoại mở đầu bằng lời Catarina khẩn nài được học biết chân lư và kết thúc bằng
lời tạ ơn v́ chị đă lănh nhận hồng ân này. Đối với Catarina, nhiệt t́nh và ḷng
say mê chân lư xuất hiện như chiếc áo choàng vinh quang bao bọc chúng ta trong
ánh sáng và điều thiện: "Điều thiện trên mọi điều thiện... Ngài là chiếc áo
khoác che kẻ trần truồng, Ngài nuôi dưỡng kẻ đói khát bằng sự ngọt ngào."
Bằng cách này, Catarina mô tả chân lư như là y phục chúng ta mặc, v́ y phục vừa
che chở chúng ta, và sâu xa hơn, nó nói lên chúng ta là ai. Trong một ư nghĩa
nào đó, chính chúng ta lớn tiếng nói rằng, y phục là sự trong sáng bề ngoài ám
chỉ con người bên trong. Khi không b́nh an với chính ḿnh, th́ cách thế chúng ta
biểu lộ ra bên ngoài sẽ mâu thuẫn với con người bên trong. Nhưng khi chúng ta
sống b́nh an với chính ḿnh, y phục sẽ biểu lộ ra bên ngoài chân tính bên trong
của chúng ta. "Một khi đă mặc lấy chân lư," chúng ta được tự do, không cần giả
bộ hay giả dối, lẩn tránh hoặc che đậy, nói một đàng nghĩ một nẻo. Chính chân lư
trở nên y phục trải rộng chân tính bên trong của chúng ta ra thế giới chung
quanh, để chúng ta có thể là hồng ân cho người khác nữa. "Một trái tim như vậy
sẽ rộng mở đến nỗi không lừa dối ai; mọi người đều hiểu được, v́ trái tim đó
không bao giờ nói điều ǵ khác biệt giữa vẻ mặt hay ngôn ngữ với những ǵ thầm
kín bên trong."
Kết thúc tác phẩm Đối thoại, Catarina đă sáng tác một bài thánh ca chúc tụng
Thiên Chúa v́ hồng ân chân lư tuyệt vời: "Ai có thể vươn tới sự cao cả của Ngài
để cảm tạ Ngài v́ hồng ân khôn lường như thế... v́ giáo huấn về chân lư mà Ngài
đă ban cho con?... Ngài đă muốn chiếu cố đến sự túng thiếu của con và của những
ai hiện diện nơi đây." Catarina biết rằng ḷng say mê chân lư của chị phản ánh
sự khao khát ở sâu trong trái tim mỗi người để sống trong sự sáng thay v́ bóng
tối, để sống tự do thay v́ nô lệ. Chị biết rằng chính đấng đă hạ cố đến ḷng
khát khao chân lư của chị, cũng muốn làm thỏa măn ḷng khát khao nơi mọi tâm trí
và con tim, bất kể những yếu đuối và bất toàn của họ: "Và con là ai mà Ngài ban
chân lư của Ngài cho con?... Chân lư của Ngài... thực hiện và hoàn thành mọi
điều, v́ con chỉ là hư không. Chính chân lư của Ngài đem lại chân lư, và con rao
giảng chân lư với chân lư của Ngài."
Có lần Catarina xin một người bạn cầu nguyện "để Thiên Chúa ban cho tôi ơn biết
yêu mến và loan truyền chân lư, và để tôi có thể chết v́ chân lư đó." Catarina
đă chết v́ chân lư, nhưng c̣n hơn thế nữa, Catarina đă sống v́ chân lư, là con
người sống động của Đức Giêsu. Khi suy niệm những lời Kinh thánh, "Hăy mặc lấy
Chúa Kitô (Rm 13:14), cùng với thánh Phaolô, Catarina nhận ra chính Chúa Giêsu
là chân lư bao bọc chúng ta. Và chính Người đă dẫn Catarina tới chiều sâu của Ba
Ngôi, tới vực sâu của ḷng chân thành và chân lư: "Ôi t́nh yêu dịu dàng! Ôi t́nh
yêu cao quí!... Chúa là ngọn lửa muôn đời rực sáng! Ôi Ba Ngôi cao cả hiện hữu,
Chúa là đấng ngay thẳng không quanh co, là đấng chân thật không chút lừa dối, là
đấng cởi mở không chút giả h́nh."
Được bao bọc trong "đấng bao bọc chúng ta và nuôi dưỡng chúng ta bằng sự ngọt
ngào của Người", Catarina đă sống suốt đời trong chân lư cứu độ và nhờ đó chị
thâm hiểu sự tự do của chân lư. Chị mời gọi những ai đă thấy ḿnh "hiện diện ở
đây", hăy thưởng nếm cùng một sự tự do triệt để mà chân lư đem lại, hăy yêu mến
và sống chân lư trong đời sống của ḿnh. Catarina kết thúc tập Đối thoại bằng
lời cầu nguyện cho chị và cho những ai khao khát chân lư: "Hỡi chân lư vĩnh cửu,
xin hăy bao bọc, bao bọc con bằng chính Ngài."