"HĂY YÊU THƯƠNG NHAU" (1 Ga 4:11)
Catarina hiểu t́nh yêu sinh ra
t́nh yêu như thế nào. Thấy ḿnh được Thiên Chúa yêu thương một cách rộng lượng,
chị không chỉ muốn đến lượt ḿnh yêu mến Thiên Chúa, mà c̣n muốn yêu mến với sự
vị tha của chính Người. Tuy nhiên, chắc hẳn là chị không thể thực hiện điều đó
được, v́ t́nh yêu của chúng ta đối với Thiên Chúa chỉ có thể là biết ơn mà đáp
trả t́nh yêu chúng ta đă nhận được trước. "Cha yêu con mà không cần được yêu lại
và không được lợi lộc ǵ... V́ Cha yêu con mà không cần con yêu lại, ngay cả
trước khi con hiện hữu... con không thể đáp đền Cha được." Tuy nhiên, như
Catarina đă biết, chúng ta có một cách để yêu mến Thiên Chúa với cũng một t́nh
yêu vô điều kiện tuôn trào trên chúng ta. "Hỡi các con yêu quí, nếu Thiên Chúa
đă yêu thương ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau" (1 Ga 4:11). Sau
cùng, chúng ta có thể yêu mến Thiên Chúa với một t́nh yêu vô vị lợi bằng cách
vươn tới tha nhân, "yêu thương họ mà không cần họ yêu thương ḿnh," và yêu
thương họ chính v́ Thiên Chúa yêu thương họ.
"Nơi đâu có hai hay ba người họp lại v́ danh Thầy, th́ Thầy ở giữa họ" (Mt
18:20). Kinh nghiệm cho Catarina thấy rằng Thiên Chúa không "ở giữa" một vài
người tách ra khỏi những người khác bằng sự cô lập ích kỷ; v́ như vậy, "một ḿnh"
bị loại ra khỏi quan hệ bằng hữu của Thiên Chúa: "Những ai bị bao phủ trong t́nh
yêu vị kỷ của chính ḿnh là những người cô độc, họ không là ǵ cả, v́ họ bị tách
ra khỏi ân sủng của Cha và tách khỏi đức ái với tha nhân."
Catarina dần dần hiểu rằng Thiên Chúa, đấng có thể dễ dàng tạo dựng mỗi người
chúng ta riêng biệt, đă chọn cách tạo dựng chúng ta theo h́nh ảnh Ba Ngôi hiệp
thông phong phú khôn tả. Chúng ta được tạo dựng trong t́nh trạng cần có người
khác, và nếu không có t́nh yêu và sự giúp đỡ của tha nhân, nhất định chúng ta
không sống được. "Cha muốn tạo dựng chúng con tùy thuộc vào nhau, để mỗi người
trở thành thừa tác viên của Cha, phân phát ân sủng và tặng vật chúng con nhậïn
được nơi Cha."
Những cố gắng của chúng ta nhằm sống cô lập khỏi người khác sẽ kết thúc bằng
cách hủy diệt căn tính của chúng ta, v́ chúng ta đă được tạo dựng là để sống
trong chính đức ái đă bùng cháy trong trái tim Thiên Chúa: "Sự đồng h́nh đồng
dạng giữa người với người khăng khít đến nỗi khi người ta không yêu thương nhau,
người ta làm mất bản tính của ḿnh." Nhưng hơn thế nữa, Thiên Chúa tự đồng hóa
với chúng ta đến nỗi t́nh yêu của chúng ta đối với tha nhân cũng liên kết chúng
ta với Người: "Cha đặt con ở giữa những người lân cận của con, để con có thể làm
cho họ những ǵ con không thể làm cho Cha... Hăy yêu thương họ mà không quan tâm
ǵ đến ḷng biết ơn và không trông chờ lợi lộc ǵ cho con. Và bất cứ điều ǵ con
làm cho họ, Cha sẽ kể là làm cho Cha."
ĐỨC TIN VÀ T̀NH YÊU ĐẶC BIỆT
Có lẽ mối thân t́nh của Catarina với cha Raymond Capua đă h́nh thành môi trường
trong đó Catarina lớn lên tột bậc trong khả năng yêu mến. Hơn Catarina 17 tuổi,
là cựu tuyên úy nữ tu ở Montepulciano, và được chỉ định lănh đạo Ḍng Đa Minh
sau khi Catarina qua đời, cha Raymond được bổ nhiệm làm giáo sư thần học tại Học
viện Đa Minh ở Siena năm 1374. Trong ba năm tiếp theo, cha là cha giải tội và là
người thân tín nhất của Catarina.
Năm 1377, cha được đặt làm tu viện trưởng Minerva ở Roma. Cuộc chia ly làm cho
Catarina tan nát cơi ḷng, và những lá thư của chị trong thời gian này cho thấy
việc cha vắng mặt là điều thiệt tḥi cho chị biết bao. Nhưng năm 1379, gần một
năm trước khi chị qua đời, chị được đức Urban VI, đấng kế vị đức Gregorio, triệu
vời tới Roma. Tuy vậy, niềm vui được tái ngộ với cha Raymond đă sớm trở thành
nỗi buồn ly biệt. Trong cố gắng kéo liên minh Pháp ra khỏi giáo hoàng giả hiệu
Clement VII, đức Urban sai cha Raymond đi sứ để gặp vua nước Pháp.
Cuộc gặp gỡ cuối cùng giữa cha Raymond và Catarina có ư nghĩa to lớn đối với cả
hai. Sau khi hàn huyên với nhau lâu giờ, Catarina dịu dàng từ biệt cha, "Giờ đây
cha hăy đi với Chúa, v́ con cảm thấy rằng ở đời này chúng ta sẽ không bao giờ có
được cuộc chuyện tṛ lâu dài như thế này nữa." Sau đó, nhận thấy nỗi sầu buồn
tương lai đang đến, Catarina tới nơi khởi hành để giă biệt và để tuôn ra những
giọt nước mắt và lời chúc lành mà chị không thể nói lên lời. Khi con tàu nhổ
neo, "chị qú gối cầu nguyện, rồi vừa làm dấu thánh giá vừa khóc." Chỉ sau khi
Catarina qua đời, cha Raymond mới hiểu được ư nghĩa thầm lặng của những giọt
nước mắt này, v́ như thể chị đang nói: "Cha hăy ra đi trong tin tưởng, nhưng cha
nên biết rằng ở đời này chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau." Và, cha Raymond
nhớ lại, chính Catarina đă cho biết như thế: "Tôi ra đi, Catarina c̣n ở lại, và
trước khi tôi trở về, th́ chị đă về trời."
Mặc dù trái tim Catarina tan nát khi nh́n cha Raymond ra đi, nhưng chị vẫn ấp ủ
những mối hy vọng khác cho cha: cha sẽ thành công trong việc chinh phục liên
minh Pháp về cho đức Urban, và nếu không, th́ cha cũng sẽ được phúc tử đạo khi
thi hành sứ vụ. Tuy nhiên, chính cha Raymond cách nào đó lại trốn tránh khát
vọng tử đạo của Catarina, và sợ hăi trước cảnh tượng đạo binh Pháp đang chờ đợi
cha, nên cha quay trở lại biên giới. Trái tim Catarina đă héo hắt v́ cuộc ra đi
của cha, nay lại tan nát v́ sự nhát đảm của một người thân yêu. Biết rằng sự
nhát đảm của ḿnh đă khiến Catarina thất vọng sâu xa, cha viết cho chị rằng cha
sợ v́ thế mà chị sẽ bớt yêu mến cha.
Câu trả lời của Catarina không thể bộc lộ hết được ḷng yêu mến và tin tưởng sâu
xa đối với cha. Chị viết, chúng ta yêu mến tha nhân bằng một t́nh yêu và ḷng
tin "phổ quát"; nhưng đôi khi Thiên Chúa cũng ban một ḷng tin và t́nh yêu "đặc
biệt" "cho những kẻ yêu thương nhau thắm thiết: như thế, giữa chúng ta có một
t́nh yêu gần gũi đặc biệt vượt quá t́nh yêu thông thường." Thiên Chúa ban tặng
t́nh yêu và sự tin tưởng lẫn nhau nhờ đó mỗi người bạn t́m được sự nâng đỡ trong
gánh nặng phải mang v́ Hội thánh. Những người bạn mà Thiên Chúa đă liên kết vào
mối tương quan bằng hữu này không được nghi ngờ t́nh yêu của người kia, cũng như
không được làm giảm nhẹ t́nh yêu của riêng ḿnh v́ bất cứ lư do ǵ, nhưng tốt
hơn là phải nâng đỡ và trung thành yêu mến nhau. Và nếu sự chia ly hay những
khiếm khuyết của người bạn có làm suy yếu t́nh yêu, th́ đó là dấu hiệu cho thấy
chúng ta chỉ mới yêu mến Thiên Chúa lẫn người bạn bằng một t́nh yêu bất toàn mà
thôi.
Catarina nói tiếp rằng chị hiểu nỗi sợ hăi và sự bất lực mà cha Raymond cảm thấy
khi nhận công tác. Nhưng nếu cha sợ sự yếu đuối của cha có thể làm cho chị bớt
yêu mến cha, th́ điều đó chứng tỏ cha nghi ngờ t́nh yêu của chị. Tuy nhiên, sự
thực th́ khi nghi ngờ chị, chính cha là người yêu mến chị ít hơn, c̣n t́nh yêu
của chị lại lớn mạnh hơn. "Cha không hiểu đúng... chính cha chứng tỏ là con yêu
mến cha hơn, c̣n cha th́ yêu con ít hơn. V́ con yêu cha với t́nh yêu mà con yêu
chính con... T́nh yêu mà con bày tỏ với cha ngày càng mănh liệt, chứ không suy
giảm." Với tất cả tâm hồn, chị mong muốn cha trung tín, và chị cầu xin để chỉ
một ḿnh chị biết sự nhát đảm của cha, nhưng chị sẽ vẫn trung thành với cha, làm
việc v́ lợi ích của cha và làm tất cả trong khả năng của chị để giúp cha đạt tới
sự thánh thiện - và phúc tử đạo nếu có thể. Catarina kết thúc lá thư bằng lời
xin cha kiên nhẫn với những khiếm khuyết của chị và bảo đảm với cha rằng t́nh
yêu là động lực duy nhất thúc đẩy chị viết những lời này.
"Thầy gọi anh em là bạn hữu, v́ tất cả những ǵ Thầy nghe từ nơi Cha, th́ Thầy
đă cho anh em biết" (Ga 15:15). Khi biết được sự thân thiết giữa Catarina và cha
Raymond, những người khác có thể nghi ngờ về những đau đớn mà cả hai phải chịu
sau thất bại của cha tại Genoa được không? Thế nhưng Catarina đă t́m thấy trong
Ga 14-17 một mô h́nh cho t́nh bạn Thiên Chúa ban: người bạn hy sinh mạng sống
ḿnh cho người khác, nhận người yêu vào nơi sâu thẳm của trái tim ḿnh và nói
với tất cả tâm t́nh: "Mọi sự của tôi là của bạn" (Ga 17:10).
"T́nh bạn thân thiết là thế này. T́nh cảm yêu thương của họ làm cho họ hai thân
xác mà nên một tâm hồn, v́ t́nh yêu biến đổi ta thành cái mà ta yêu. Và nếu
những tâm hồn này làm thành một tâm hồn (với Cha), th́ không ǵ có thể giấu được
họ." Với những lời này, Chúa Cha tỏ lộ cho Catarina biết mầu nhiệm t́nh bằng hữu
của Thiên Chúa đối với chúng ta. Và khi những lời này dùng để diễn tả cách loại
suy t́nh bằng hữu nhân loại do Thiên Chúa ban, th́ cũng diễn tả sự thông hiệp
tham dự vào đời sống nội tại của Thiên Chúa. Nhưng như chính Catarina hiểu,
không ai đạt được ân huệ quí báu này mà không phải trả giá: "Anh em sẽ biết chân
lư và chân lư sẽ làm cho anh em được tự do" (Ga 8:31). Thứ thông hiệp này không
những đ̣i chúng ta phải lớn lên không ngừng trong căn tính của ḿnh trước mặt
Thiên Chúa, mà c̣n phải chấp nhận bén nhạy trong sự tin cậy và cởi mở hỗ tương,
sự cởi mở rọi sáng cả những yếu đuối lẫn những nghị lực của nhau.