"HĂY ĐẾN CÙNG TÔI MÀ UỐNG" (Ga 7:37)
Khi t́m ra phép rửa bằng máu vẫn
tiếp diễn trong bí tích ḥa giải, Catarina thấy trong Thánh Thể sức mạnh của Máu
thánh Chúa Giêsu tuôn trào trên chúng ta với chính sự sống của Thiên Chúa. Cha
Raymond xác nhận rằng Catarina biết ơn cha v́ cha không bao giờ từ chối cho chị
rước Thánh Thể. Ư thức được ḷng khao khát rước Ḿnh và Máu thánh Chúa của
Catarina, cha đă xin đức Gregorio XI cho linh mục nào đồng hành với Catarina th́
được phép giải tội cho chị, cử hành thánh lễ, và cho chị rước lễ hàng ngày. Do
kinh nghiệm thâm sâu với Chúa Kitô trong việc hiệp lễ, Catarina khuyên nhủ các
đồ đệ đừng để điều ǵ làm cho ḿnh xa "bí tích ngọt ngào này." Chị viết cho
người bạn thân của ḿnh là Ristoro Canigiani rằng cảm tưởng về sự bất xứng không
làm cho chúng ta xa cách Ḿnh và Máu thánh Chúa. Cho dù chúng ta có thực hiện
được những hành động nhân đức lớn lao nhất trên trần gian, th́ cuối cùng chúng
ta cũng vẫn bất xứng. Nếu chúng ta đợi đến lúc xứng đáng được Chúa nuôi dưỡng,
chúng ta sẽ chờ đợi suốt đời một cách vô ích. Chúng ta không xứng đáng với Thiên
Chúa. Nhưng Thiên Chúa th́ xứng đáng với chúng ta và mong muốn trao ban chính
ḿnh cho chúng ta làm lương thực; với công nghiệp của ḿnh, Chúa Giêsu làm cho
những ai khao khát Người được nên xứng đáng.
"Hăy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy... Chén này là giao ước mới, lập bằng
máu Thầy, máu đổ ra v́ anh em" (Lc 22:19.20). Chúa Giêsu không ban tặng cho cộng
đoàn của Người điều ǵ khác hơn là chính sự sống của Người như giao ước mới ràng
buộc chúng ta với Thiên Chúa một cách chặt chẽ. Máu súc vật rảy trên bàn thờ và
trên dân chúng ghi dấu giao ước t́nh yêu và trung tín giữa Thiên Chúa với cộng
đồng Híp-ri (Xh 24:3-9). Lễ vật dân chúng ăn tượng trưng cho sự sống duy nhất mà
họ chia sẻ với Thiên Chúa. Tuy nhiên, sự tham dự trong bữa ăn giao ước như vậy
không bao gồm việc chia sẻ máu lễ vật. Máu chứa đựng nguyên lư sự sống và v́ thế
thuộc về một ḿnh Thiên Chúa, tác giả của sự sống (Lv 1:5). Máu lễ vật rảy để
thanh tẩy dân chúng th́ vẫn c̣n nguyên.
Do con người bất trung bao lần phá vỡ, nên giao ước trước thời Chúa Giêsu đă
được canh tân bằng máu của những con vật tượng trưng cho sự hiệp nhất, nhưng
không có sức làm cho dân chúng trung thành với sự hiệp nhất đó (Hr 9:12-22).
Kinh thánh tŕnh bày thảm kịch về vô số những con vật được hiến dâng trong hy lễ
bằng máu, nhưng lại không thể thay đổi được tâm hồn con người. Chống lại t́nh
trạng bi thảm này, các tác giả Tân ước thấy nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh h́nh
ảnh Con Chiên mà máu đổ ra đă thay đổi tiến tŕnh lịch sử. Máu Con Chiên này có
sức mạnh vô biên để ghi khắc sự hiệp nhất giữa Thiên Chúa với dân Người măi măi.
Trong Chúa Giêsu, đối tác nhân loại trong giao ước trở thành trung tín cho đến
cùng và dứt khoát.
Trước đây, Thiên Chúa cấm người Híp-ri uống máu súc vật đă hiến tế; máu là trung
tâm của sự sống, thuộc về một ḿnh Thiên Chúa. Trong cái nghịch lư nơi ḷng
thương xót của Thiên Chúa, Chúa Giêsu không những cho phép mà c̣n truyền cho
cộng đoàn phải uống máu Người. "Nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người,
các ông không có sự sống nơi ḿnh" (Ga 6:53). Nguyên lư sự sống ở nơi máu; những
ai uống máu Chúa Giêsu là uống lấy năng lực sự sống của Người làm của ḿnh.
Trong Chúa Giêsu, sự sống Thiên Chúa và sự sống của dân Nguời ḥa lẫn thành một:
"Ai ăn thịt và uống máu tôi th́ ở lại trong tôi và tôi ở lại trong người ấy" (Ga
6:56).
Cùng với cộng đoàn kitô hữu tiên khởi, Catarina ngày càng nghiệm thấy sức mạnh
Máu thánh Chúa Giêsu làm thỏa măn cơn đói khát sâu xa nhất của chúng ta. Khi
thấy những người khác h́nh như chiếm hữu tất cả thế gian mà vẫn sống không thỏa
măn, Catarina hiểu rằng căn bệnh và sự bồn chồn nội tâm mà chúng ta cảm thấy, là
kết quả tiếng gọi của Chúa Thánh Thần ở trong ta. Chúng ta được tạo thành cho
một t́nh yêu vô giới hạn; và chỉ trong Máu thánh Chúa Giêsu, chúng ta mới t́m
thấy t́nh yêu và ḷng thương xót vô biên có thể làm thỏa măn nỗi khát khao của
mỗi người chúng ta.
"Cha đă tạo thành tâm hồn con với khả năng yêu mến - nhiều đến nỗi con không thể
sống mà không yêu. Thưc vậy, yêu mến là lương thực của con." Catarina hiểu rằng
Thánh Thể không nuôi dưỡng chúng ta bằng thứ ǵ khác ngoài ngọn lửa t́nh yêu của
Thiên Chúa. Nhưng, là những người lănh nhận Thánh Thể, chúng ta phải để cho lửa
gặp lửa. Khi đến với bí tích này bằng ngọn lửa khát vọng và t́nh yêu, chúng ta
ra về sẽ được tràn đầy như chúng ta khát vọng, v́ mỗi người chúng ta dự phần vào
cùng một đức ái vô biên không suy giảm chút nào khi được chia sẻ. Cùng một ngọn
lửa t́nh yêu thiêu đốt máu Chúa Giêsu trở thành ngọn lửa cháy trong cá nhân mỗi
người và trong tất cả mọi người với nhau, cho tới khi toàn thể thế giới tiến đến
chỗ chia sẻ ánh sáng và hơi ấm của ngọn lửa này.
Cảm nghiệm được sức mạnh của Máu thánh Chúa Giêsu trong đời ḿnh, Catarina càng
nài xin ḷng thương xót của máu này đổ xuống trên những kẻ chống cưỡng Thiêân
Chúa. Chị cầu khẩn Chúa Cha, "Xin hăy mở và đập vỡ những trái tim chai đá nơi
các thụ tạo của Cha." "Con xin Cha ép buộc họ và làm cho họ muốn điều họ không
muốn. Con xin điều này v́ ḷng thương xót vô biên của Cha." Chính Catarina đă
nghiệm thấy Máu thánh này chữa lành tính ích kỷ và tắm gội những nớ sâu thẳm
của con người chúng ta như thế nào. Khi nuôi dưỡng ḿnh bằng Máu Chúa Giêsu,
chúng ta sống nhờ chính ḷng thương xót ấy. Nếu chúng ta đă từng bất trung, Máu
thánh sẽ tẩy rửa chúng ta một lần nữa; nếu chúng ta đă thờ ơ lănh đạm, việc
tưởng nhớ Máu thánh sẽ lại đánh thức ḷng biết ơn đă mất; và khi ḷng nhiệt
thành của chúng ta ra nguội lạnh, Máu thánh sẽ sưởi ấm và thiêu đốt chúng ta một
lần nữa.
Trong Máu thánh Chúa Giêsu, Catarina khám phá ra kho tàng niềm vui vô tận cho
tâm hồn, v́ cho dù trong nỗi đau bởi một mối liên hệ đă đổ vỡ hay xa lạ, Máu
thánh Chúa Giêsu vẫn tuôn trào trên chúng ta với một t́nh yêu thiết tha đủ sức
rửa sạch và chữa lành chúng ta. Catarina viết cho cha Raymond: "Con đă đánh lừa
chính ḿnh khi t́m kiếm hạnh phúc duy nơi các tạo vật. Con sẽ uống lấy t́nh yêu
của chúng trong Máu thánh và như thế con sẽ nếm được b́nh an trong chiến đấu,
ngọt ngào trong cay đắng." Những ai đă cảm nghiệm hồng ân của ḷng trắc ẩn con
người, cũng như những ai thiếu ḷng trắc ẩn ấy, có thể t́m thấy nơi trái tim
Chúa Giêsu sự thân mật và niềm vui mà một ḿnh Thiên Chúa có thể ban tặng: "Thầy
ban cho anh em không như thế gian ban tặng... Ḷng anh em sẽ vui mừng, và niềm
vui của anh em, không ai lấy mất được" (Ga 14:27; 16:22).
Catarina khích lệ Niccolo hăy tiến tới cái chết như tiến tới lễ cưới. Chị nh́n ư
nghĩa sự sống và sự chết của mỗi người chúng ta theo cùng một cách ấy, như là lễ
cưới giữa Thiên Chúa và chúng ta. Chúa Giêsu kết hôn với mỗi người chúng ta bằng
dây băng hôn nhân không giống như nhẫn vàng hay nhẫn bạc, v́ dây hôn nhân là
thân thể Người ràng buộc chúng ta với Thiên Chúa một cách chặt chẽ, và Máu thánh
Người giao kết ḷng trung tín của Người đối với chúng ta. V́ mỗi người chúng ta
là cô dâu đă được máu Con Thiên Chúa cứu chuộc, Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta sống
trong niềm vui và tâm t́nh tạ ơn của cô dâu, thanh tẩy chính ḿnh trong máu
Người, dùng máu Người mà đập vỡ trái tim chai đá của chúng ta, và đổ đầy sự hoan
hỉ vào con người chúng ta.
"Trước kia anh em là những người ở xa, nhưng nay, anh em đă trở nên những người
ở gần, nhờ máu Đức Kitô đổ ra" (Ep 2:13). Kinh nghiệm huyền nhiệm của Catarina
về quyền năng máu Chúa Giêsu, lời khẩn nài của chị xin được uống và tắm gội
trong máu đó, diễn tả chân lư đă có nơi các ki-tô hữu tiên khởi. Máu của vị Chúa
bị đóng đinh mở ra cho chúng ta nh́n ngắm một t́nh yêu mà sức mạnh khôn tả không
thể biểu lộ được bằng một cách nào khác (1Cr 1:22). Bị đâm thủng và bị nghiền
nát không phải v́ tội của Người, Con Chiên bị sát tế mang lấy và chữa lành các
thương tích của tất cả thế giới, đồng thời ḥa giải và kết hôn chúng ta với
Thiên Chúa trong máu Người (Is 53:3-7): "Tân lang này, là Con Chiên vô t́, đă tự
nguyện đổ máu ḿnh ra từ mọi chi thể và dùng máu ấy rửa sạch tội lỗi nhân loại
là hôn thê của Người." Chính v́ Catarina đă t́m thấy trong máu này sức chữa lành
và sự dịu dàng mà v́ đó trái tim nhân loại được tạo thành, nên chị muốn gửi tới
mỗi người chúng ta lời mời gọi mà chị đă gửi tới cho cha Raymond sau cái chết
của Niccolo: "Con không buộc cha điều ǵ ngoại trừ được thấy cha đắm ch́m trong
Máu thánh và ngọn lửa tuôn trào từ cạnh sườn Con Thiên Chúa."