ĐỨC ÁI, SỢI DÂY RÀNG BUỘC CỦA CHÚA THÁNH THẦN
Như những người bơi dưới nước,
người yêu mến "trong Chúa" chỉ thấy mọi sự trong đại dương t́nh yêu Thiên Chúa.
Chị Catarina thích nghĩ đến thánh nữ Maria Macđala, người mà t́nh yêu đă cho
thấy khuôn mặt của Chúa Giêsu ở khắp mọi nơi. Không chú ư đến những người lính
canh, cũng chẳng kể ǵ tai tiếng, Macđala chạy đến mộ Chúa với một mục đích, đó
là t́m kiếm và đi theo Chúa của chị; v́, so sánh với t́nh yêu của Người, những
điều phù phiếm trước đây không c̣n hấp dẫn chị nữa. Như Macđala, khi yêu mến "trong
Chúa," chúng ta nh́n thấy mọi sự trong ánh sáng t́nh yêu của Người và "không c̣n
ham muốn bất cứ điều ǵ ở ngoài Thiên Chúa nữa."
Catarina khám phá ra biểu tượng của Chúa Thánh Thần, nguồn mạch mọi t́nh yêu,
trong h́nh ảnh dịu dàng của bà mẹ nuôi nấng con nhỏ. Như Chúa Giêsu nuôi dưỡng
chúng ta nơi ngực Người, th́ Chúa Thánh Thần, bà mẹ chúng ta, nuôi dưỡng chúng
ta nơi ngực Thiên Chúa, dịu dàng cho ta uống sữa là t́nh yêu vô biên của Thiên
Chúa. Catarina xác tín rằng, nếu chúng ta biết nếm tất cả những kinh nghiệm của
cuộc sống trong sữa này, tất cả mọi sự chúng ta trải qua sẽ để lại hương vị ngọt
ngào. Chị diễn tả đức ái như một bà mẹ nuôi dưỡng các nhân đức; v́ như bà mẹ này
không bao giờ nghỉ ngơi, đức ái cũng làm việc cho chúng ta cả khi chúng ta ngủ,
làm cho mọi sự trở nên lợi ích cho chúng ta khi chúng ta sống trong t́nh yêu. "Ôi
đức ái đầy hoan lạc! Ngươi là bà mẹ nuôi dưỡng các nhân đức như con thơ trong
ḷng mẹ. Ngươi giàu sang hơn mọi thứ giàu sang, giàu sang đến nỗi linh hồn ở
trong ngươi không thể nghèo được." Và v́ đức ái hiệp nhất chúng ta với chính vẻ
đẹp, nên nó chiếu giăi nơi chúng ta vẻ huy hoàng diễm lệ hơn bất cứ vẻ đẹp vật
chất nào.
Trái với sự ích kỷ, đức ái ràng buộc chúng ta với người khác đến nỗi "người này
yêu cái ǵ th́ người kia cũng yêu cái đó." Đang khi t́nh yêu ích kỷ tách chúng
ta ra khỏi tha nhân, th́ đức ái mở rộng trái tim chúng ta cho tới khi chúng ta
chứa đựng cả thế giới. Như cha Raymond kể lại, Catarina hiểu được những hệ quả
thực tiễn của việc mở rộng t́nh yêu, v́ chị luôn luôn gặp gỡ Đức Kitô "nơi người
nghèo", chị khám phá ra rằng những ǵ chị rộng răi làm cho người nghèo túng thực
ra là làm cho chính Đức Kitô. Chị biết rằng t́nh yêu Thiên Chúa không cho phép
chúng ta thờ ơ với người nghèo, v́, như mọi mối quan hệ dựa trên sự ích kỷ rốt
cuộc sẽ tiêu tan, th́ đức ái không vươn tới người nghèo cuối cùng sẽ trở thành
lời nói dối.
V́ không ai trong famiglia muốn vắng Catarina, nên các cuộc hành tŕnh của chị
thường gây nên sự ghen tỵ giữa các đồ đệ. Những người may mắn được đi với chị -
và ngay cả chính chị - trong trường hợp này, đôi khi trở thành mục tiêu của
những câu chuyện đàm tiếu khi họ vắng mặt. Nhưng chúng ta chỉ cần đọc một số lá
thư Catarina gửi cho những người c̣n ở lại Siena để thấy sức mạnh của chị trong
sự dấn thân v́ đức ái, một đức ái "kiên nhẫn và dịu dàng" (1 Cr 13:14). Thương
cảm và kính trọng những người có vẻ không quan trọng, đức ái không khinh thị một
ai, và chú tâm đến khiếm khuyết của riêng ḿnh hơn là của tha nhân.
Khi chúng ta sống trong sự bao bọc của đức ái Chúa Thánh Thần, t́nh yêu của
chúng ta đối với tha nhân sẽ trở nên sâu xa hơn ngay cả trong những thời điểm
khó khăn. Kinh nghiệm riêng của Catarina cho chị thấy rằng ư thức về những yếu
đuối của ḿnh, và cảm thông với những yếu đuối của tha nhân, đó là con đường
chắc chắn đưa chúng ta tới sự b́nh an và hiệp nhất. "Mọi sự phân rẽ đều bắt đầu
từ việc chú ư đến lầm lỗi của người khác thay v́ của ḿnh." Catarina thấy sự
kiên nhẫn và tha thứ cho nhau sẽ củng cố đức ái giữa chúng ta đến mức sau cùng
không ǵ có thể chia cách chúng ta nữa, kể cả trong những khác biệt. Như sức
mạnh của t́nh yêu Chúa Thánh Thần đă giữ chặt Con Thiên Chúa trên thập giá, th́
cũng một Chúa Thánh Thần này ràng buộc chúng ta lại với nhau bằng một t́nh yêu
mạnh mẽ và trung thành măi măi. "Được mặc lấy ngọn lửa Chúa Thánh Thần," y phục
đó "mạnh mẽ và bền bỉ đến nỗi không ǵ có thể làm cho sợi vải giăn ra được,"
chúng ta có thể tín thác vào t́nh yêu đối với nhau để đào sâu thay v́ làm suy
giảm t́nh yêu đó theo thời gian.
T̀NH YÊU BỀN VỮNG
Dù cái chết cũng không thể tách rời những người mà Thánh Thần đă hiệp nhất, v́
sợi dây đức ái không những tiếp tục măi măi, mà ngay từ bây giờ c̣n mở ra cho
chúng ta thấy chiều sâu sự hiệp thông của các thánh. Chính Catarina đă hứa rằng
chị sẽ giúp ích cho các bạn hữu sau khi chết hơn khi c̣n sinh thời. Và, cha
Raymond, mặc dù chưa nhận được lời báo về cái chết của chị, nhưng đă cảm nghiệm
thấy chị đang nói với tâm hồn cha những lời này, vào một ngày ở Genoa: "Đừng sợ
hăi ǵ. Con ở đây là v́ cha. Con ở trên thiên đàng là v́ cha. Con sẽ bảo vệ và
bênh vực cha. Đừng lo lắng; đừng sợ hăi." Thậm chí trước khi qua đời, Catarina
cũng đă cảm nhận được sự hiệp thông gần gũi với hai người bạn mà chị chưa từng
gặp mặt trên đời, đó là chị Maria Macđala và Agnes Montepulciano.
Những suy tư của Catarina vào
giây phút ly trần cho thấy chị đă cảm nhận một cách sâu xa vẻ đẹp của t́nh yêu
nhờ đó Chúa Ba Ngôi liên kết chúng ta với nhau. Cửa thiên đàng mở ra cho chúng
ta nhờ máu Chúa Kitô, và giống như cô phù dâu trang điểm chuẩn bị cho lễ cưới,
th́ các nhân đức tháp tùng chúng ta tới cửa - nhưng rồi dừng lại ở ngưỡng cửa.
Khi ấy, đức ái xuất hiện, đức ái là cô dâu; để các t́ nữ ở lại lối vào, c̣n một
ḿnh đức ái tiến vào pḥng cưới. Không có nhân đức nào khác vào thiên đàng, v́
không có nhân đức nào khác cần thiết ở đây - "đức tin không, đức cậy cũng không,
đức kiên nhẫn cũng không." Như những cô phù dâu, các nhân đức khác chuẩn bị cho
chúng ta vào thiên đàng, nhưng đức ái lănh nhận phần thưởng, v́ duy có t́nh yêu
đă liên kết chúng ta với Thiên Chúa trên dương gian th́ giờ đây bước vào thiên
đàng và trở nên chính sự sống của nó.
Trên thiên đàng, t́nh yêu của chúng ta đối với tha nhân nơi dương thế có tồn tại
không? Catarina viết rằng lúc này t́nh yêu cho chúng ta nếm thử hương vị thân
thiết sẽ là của chúng ta măi măi. V́ trong khi đức ái hiệp nhất chúng ta với mọi
người, chúng ta sẽ cảm nghiệm được sự gắn bó duy nhất với những người chúng ta
yêu quí nhất trên đời: "Họ biết đến một thứ chia sẻ đặc biệt với những người họ
đă yêu mến hết ḷng." Khi đă giúp nhau sống cho Thiên Chúa ở trần gian, chúng ta
không mất đi ḷng yêu mến nhau trên thiên đàng. "Không, họ vẫn yêu thương và
chia sẻ với mọi người, thậm chí c̣n thân thiết và đầy đủ hơn, cộng thêm t́nh yêu
của họ vào sự thiện hảo của tất cả mọi người."
Niềm vui của những người gắn bó chặt chẽ với nhau trên dương thế sẽ trở thành
niềm vui của tất cả mọi người trên trời, v́ khi đạt tới sự sống đời đời, mọi
người trên trời sẽ chia sẻ niềm vui với chúng ta, và chúng ta chia sẻ niềm vui
với họ. Khi chúng ta tới thiên đàng, các thánh "cảm nghiệm hạnh phúc mới mẻ của
các ngài - sự vui tươi, hân hoan, mừng rỡ" khi đón nhận chúng ta vào trong ṿng
tay của các ngài. Và tất cả những ǵ Thiên Chúa đă làm cho mỗi người chúng ta sẽ
là lư do sâu xa khiến mọi người ca tụng ngợi khen Chúa.
Cũng một t́nh cảm trong đó chúng ta chết đi sẽ trở thành sự thân mật trong đó
chúng ta được sống măi, và niềm vui của chúng ta mở rộng theo mức độ t́nh yêu.
V́ đức ái nối kết chúng ta với Thiên Chúa và với người khác, nên t́nh yêu sẽ
khiến cho niềm vui của một người trở thành niềm vui của tất cả mọi người. Chúng
ta sẽ tiến vào sự vui mừng khôn tả của Thiên Chúa Ba Ngôi, và niềm vui của Thiên
Chúa sẽ trở thành niềm vui của chúng ta; đổi lại, niềm vui của mỗi người sẽ thêm
vào niềm vui của tất cả mọi người, "T́nh yêu phong phú và đức ái chan ḥa lẫn
nhau đến nỗi người nhỏ nhất cũng không ghen tị với người lớn nhất... Mọi người
đều hài ḷng và hạnh phúc trong niềm vui đối với nhau." Người "nhỏ" tham dự vào
phần thưởng của "người lớn", và "người lớn thấy vui nơi phần thưởng của người
nho.û" Như vậy, các thánh nóng ḷng chờ đợi chúng ta nơi ngưỡng cửa thiên đàng,
giơ đôi tay t́nh yêu ra hiệu vẫy gọi chúng ta vào nhà.
Catarina có lần nói, "Bản tính của tôi là lửa," và đấng đă đ̣i hỏi toàn thể con
người của chị chính là vực thẳm của ngọn lửa đó. Những lời cuối cùng của chị
trên giường chết diễn tả lời mà trọn đời chị đă nói, "Hăy yêu thương nhau." Từ
Thiên Chúa "điên dại v́ yêu" chúng ta, chị đă biết cách ôm ấp những người mà v́
họ chị đă bị chia cách khỏi Thiên Chúa. Dù cả cái chết cũng không thể phá hủy
sợi dây ràng buộc mà Thiên Chúa đă tạo dựng giữa chị và những kẻ Chúa đă ban cho
chị. Trong một lời nguyện khoảng ba tháng trước lúc qua đời, khi mà, như chính
chị đă nói, các huyết mạch trong thân thể chị "đă tan vỡ tất cả", th́ chị cầu
cùng Chúa Cha, "Xin Cha hăy liên kết họ bằng sợi xích êm dịu của đức ái... xin
đừng để một ai bị giựt mất khỏi tay con... Con xin dâng và trao phó các con cái
của con cho Cha, những người mà con yêu thương rất nhiều, v́ họ là linh hồn của
con."
Ngọn lửa và t́nh yêu đậm đà của Chúa Giêsu đă trở nên của Catarina. Trái tim chị,
vốn dễ xúc động như trái tim trẻ thơ, có thể được an ủi nhờ những lá thư, và có
thể bị xúc phạm bởi sự vô tâm; nhưng đó cũng là trái tim mà chị đă xin Chúa
Giêsu ép đến cạn kiệt v́ khuôn mặt thương tích và yêu thương của Hội thánh Người.
Những cánh tay vốn yêu thích hái hoa, chăm sóc trẻ thơ, ôm ấp những người thân
yêu, cũng là những cánh tay đă đón nhận cái đầu ĺ lợm của người thanh niên mà
t́nh yêu thương của chị đă giúp anh ta quay về với Chúa.
T́nh yêu của Catarina không ủy mị. Sự dịu dàng trong t́nh cảm của chị cũng tương
đương như sự mạnh mẽ; nhiệt t́nh của trái tim chị cũng tương đương như sự thanh
khiết và tự do. Trái tim chị chỉ thuộc về một đấng duy nhất, và, tất cả mọi mối
liên hệ khác của chị nhận lấy máu từ t́nh yêu duy nhất này như từ mạch suối và
ngọn lửa, rồi cùng với chị chảy về nguồn mạch ấy như cùng đích tối hậu. Khi
Catarina hỏi làm thế nào để có được một t́nh yêu như thế, câu trả lời của Chúa
trở thành câu trả lời mà chắc chắn chị sẽ dùng để trả lời chúng ta hôm nay, v́
"ở đâu hai người bạn có cùng một tâm hồn, th́ ở giữa họ không c̣n có ǵ là bí
mật." "T́nh yêu được sinh ra trong t́nh yêu, bằng cách hướng đôi mắt tâm hồn để
nhận ra được Thiên Chúa đă yêu thương chúng tanhư thế nào."