ĐÔI CÁNH T̀NH YÊU


"Anh em thân mến, nếu Thiên Chúa đă yêu thương chúng ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau." Chưa có ai "được chiêm ngưỡng Thiên Chúa bao giờ; nếu chúng ta yêu thương nhau, Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, và t́nh yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo" (1 Ga 4:11.12). Cùng với tất cả những người mong muốn được gần gũi với đấng Thiên Chúa hằng sống, Catarina đă phải học biết mối tương quan bất khả phân ly giữa sự gắn bó với Thiên Chúa và gắn bó với tha nhân. V́ ḷng thương xót Chúa đổ tràn trên chúng ta, nên chúng ta cũng phải đối xử đại lượng với anh chị em: "Đây là điều răn của Thầy: anh em hăy yêu thương nhau như Thầy đă yêu thương anh em" (Ga 15:12).
Khi yêu mến chân-lư-đă-hóa-thành-nhục-thể, Catarina không thể trốn tránh lời mời gọi hiệp nhất với nhục thể sống động mà Chúa đă mặc lấy. Như vậy, ơn gọi của chị nói lên câu chuyện của một người phụ nữ, nhờ cuộc sống của ḿnh mà hiểu rằng, một t́nh yêu và sự thông hiệp vô vị lợi với tha nhân thay v́ ngăn cản sự gắn bó với Thiên Chúa, sẽ thực sự kết hợp chúng ta với Thiên Chúa, đấng không chỉ sống giữa chúng ta, mà c̣n trở nên một với chúng ta (Ga 1:14).


TIẾNG GỌI T̀NH YÊU

Nhiều người đương thời coi là gương mù nặng nề khi thấy một số đông, cả nam lẫn nữ - bỏ mọi sự để thường xuyên sinh hoạt trong nhóm của Catarina. Họ là những người đă hoặc không lập gia đ́nh; họ là tu sĩ, linh mục, ẩn sĩ; người quí phái và b́nh dân; người thất học và trí thức. Họ vui vẻ chấp nhận danh hiệu mà những người hoài nghi gán cho: nhóm Catarina. Thực vậy, sức thu hút của Catarina đă làm cho cả những người chỉ trích chị phải kinh ngạc. T́nh cảm sâu xa của chị bộc phát tự nhiên trong sự dịu dàng đối với các cháu trai và cháu gái, mà chị đă có lần nói rằng không bao giờ chị chán âu yếm vuốt ve chúng. Nhiệt t́nh của chị ấp ủ tất cả những người đến với chị, và ở thành phố nào cũng có những người đón chào chị như một người bạn quí. Và bởi v́ không ai trong famiglia của chị chịu đựng sự vắng mặt của chị thêm nữa, nên thường có rất đông người đi theo chị trong các chuyến du hành, và rất nhiều người khác cũng muốn như vậy.

Tuy nhiên, khả năng yêu thương khác thường của Catarina cũng phải trả giá cao. V́ trái tim chị cần rộng mở và chịu thanh luyện để dành chỗ cho tha nhân, nên chị cũng hiểu rằng để biết yêu thương, con người phải đấu tranh cam go như thế nào. Một Catarina, đă có lần gọi một người bạn là "bạn thân yêu, bạn yêu quí, người anh em yêu dấu của tôi, người tôi yêu thương hết ḷng," từ khi c̣n trẻ đă rất ngại ngùng khi phải tiếp xúc với dân chúng; và một Catarina, người bị tố cáo là yêu thương những người trong nhóm quá đáng, đă có lần ao ước chỉ mong được sống như một nhà ẩn sĩ.

Thế nhưng, chúng ta đă thấy những kinh nghiệm h́nh thành tính cách Catarina trong thời thanh xuân đă đưa chị tới mối liên hệ với tha nhân như thế nào. Vào khoảng năm 20 tuổi, được tiếng nói bên trong nhắc bảo phải rời bỏ cuộc sống cô tịch, Catarina từ bỏ một cách miễn cưỡng tột độ chỉ v́ lời Chúa hứa rằng Người sẽ kết hiệp với chị mật thiết hơn qua sự thông hiệp với tha nhân. Người nói với chị rằng, như người ta không thể đi bằng một chân, hoặc con chim không thể bay với một cánh, th́ chị không thể nào yêu mến được nếu chị cố gắng yêu mến Thiên Chúa là đấng vô h́nh mà lại không thông qua những anh chị em hữu h́nh của ḿnh. Trong khoảng ba năm kế tiếp, Catarina dấn thân vào công việc bác ái ở trong và gần nhà, quan tâm đến những nhu cầu của người nghèo và người đau ốm; tuy nhiên, việc tiếp xúc với tha nhân vẫn khiến cho chị cảm thấy mất mát một cách sâu xa, nên mỗi khi có thể, chị lại quay về pḥng để ở một ḿnh với Chúa Kitô.

Tuy nhiên, những kinh nghiệm khác không chỉ thay đổi hành động, mà cả tâm hồn chị nữa. Chúng ta nhớ, tháng 7 năm 1370, năm 23 tuổi, chị đă có kinh nghiệm khi Chúa đáp lại lời chị cầu xin cho được trái tim tinh tuyền của Chúa. Với trái tim này, chị có thể cưu mang t́nh yêu tha nhân mà không cần được biết đến, trong khi gây gương mù cho nhiều người v́ ḷng can đảm trong t́nh yêu và nghịch lư trong đời sống. Nhưng Chúa muốn tŕ hoăn việc chị đến với Chúa, để nhiều người được trở lại nhờ chị. Như sau này chị nói với cha Raymond, t́nh yêu sâu xa của chị đối với tha nhân không làm hại ai, v́ chị đă mua họ với giá cao nhất: "V́ họ, tôi đă phải xa ĺa Thiên Chúa."

Một lần nữa, chúng ta lại thấy, vào năm 1375, sau khi trải qua một trạng thái gần như chết lúc được Chúa in các dấu thánh, chị thổ lộ với cha Raymond rằng chị "không c̣n là con người trước kia nữa". Dường như có một ngọn lửa bên trong thiêu đốt chị, "đổi mới và làm tươi trẻ" con người nội tâm của chị; một t́nh yêu tha nhân vô giới hạn đổ đầy tâm hồn cho đến nỗi, v́ phần rỗi tha nhân, chị "sẵn sàng trải qua cái chết với niềm vui và tâm hồn hoan hỉ".