"CON LÀ KHÔNG, CHA LÀ CÓ"
Cha Raymond mô tả linh đạo của
Catarina phát sinh từ kinh nghiệm đầu tiên của chị về căn pḥng nội tâm như thế
nào, và linh đạo đó diễn tả lời quan trọng mà Thiên Chúa đă nói với chị khi chị
bắt đầu bước vào tuổi trưởng thành. "Hỡi ái nữ, con là ai và Cha là ai? Nếu con
biết được hai điều này, con sẽ được hạnh phúc. Con là không, c̣n CHA LÀ CÓ."
Catarina cảm thấy Chúa hứa với chị rằng chị sẽ t́m thấy mọi phúc lành trong chân
lư này nếu chị để cho chân lư ấy tràn ngập toàn thể con người chị.
Khi Catarina chia sẻ quan điểm này với cha Raymond, cha thấy lời nói quá vắn tắt
có thể gây hiểu lầm ấy lại chứa đựng cả một kho tàng về đời sống trong Thánh
Thần. Kinh nghiệm cho thấy chúng ta không thể làm được ǵ nếu không có Chúa (Ga
15:5), và tự chúng ta, chúng ta "là hư không"; v́ do tội lỗi, chúng ta thường
hay chọn những cái không đâu, ở ngoài những cái mà t́nh yêu Thiên Chúa lôi kéo
chúng ta. Nhưng cùng với thánh Phaolô, chúng ta dần dần học biết cách hănh diện
về sự yếu đuối đă lôi kéo sức mạnh của Chúa Kitô đến với chúng ta (2 Cr 12:9),
và hiến dâng chính chúng ta cho Thiên Chúa, đấng đổ tràn trên chúng ta sự sống
và mọi ân phúc như là quà tặng tuyệt vời của t́nh yêu. Khi ấy chúng ta sẽ hiểu
như thánh Phaolô trong 1 Cr 6:20: "Anh em đâu c̣n thuộc về ḿnh nữa, v́ Thiên
Chúa đă trả giá đắt mà chuộc lấy anh em. Vậy anh em hăy tôn vinh Thiên Chúa nơi
thân xác anh em."
"Cha là đấng Có." Cha Raymond khám phá ra tất cả kho tàng Kinh thánh Do Thái và
Kitô giáo trong phần thứ hai của lời Chúa nói với Catarina, v́ tất cả những ǵ
chúng ta là và chúng ta có đều đến từ Thiên Chúa, đấng yêu thương chúng ta trước
khi chúng ta hiện hữu, và t́nh yêu của Người đă dựng nên chúng ta để chúng ta
xứng đáng được yêu thương. Cùng với tất cả các thụ tạo, chúng ta sống và hiện
hữu - không phải chỉ một lần, trong một lúc, nhưng mỗi giây phút - từ sự viên
măn của Thiên Chúa, đấng tự mặc khải cho ông Môsê là đấng Có (Ex 3:14). Chúa Cha
bảo Catarina hăy để cho vẻ đẹp và sức mạnh của chân lư này tràn ngập tâm trí và
trái tim: "Tận đáy sâu tâm hồn, con hăy học biết rằng Cha là đấng tạo dựng nên
con theo nghĩa đúng nhất, và con sẽ được hạnh phúc khi hiểu thấu điều đó."
HAI CĂN PH̉NG KHÔNG THỂ TÁCH RỜI
Catarina hiểu rằng ngôi nhà nội tâm gồm có hai căn pḥng không thể tách rời nhau,
đó là biết ḿnh và biết sự thiện hảo của Thiên Chúa: "Con sẽ biết Cha nơi chính
con, và từ sự hiểu biết này, con sẽ rút ra được tất cả những ǵ con thiếu."
Trong kinh nguyện, Catarina đă thấy việc biết ḿnh lôi kéo chúng ta đến chỗ yêu
mến Thiên Chúa như thế nào, bởi v́ ngay từ trong cuộc đời, chúng ta khám phá ra
chiều sâu, chiều cao và chiều rộng nơi sự thiện hảo của Thiên Chúa. Một khi
không c̣n sợ hăi sự hèn yếu của ḿnh, chúng ta sẽ khám phá ra ḿnh không phải
một cái hố trống rỗng, nhưng là chính vực thẳm của Thiên Chúa.
V́ thế, kinh nghiệm về sự yếu đuối trở thành quà tặng Thiên Chúa ban cho chúng
ta, v́ khi ư thức sự nghèo nàn của ḿnh, chúng ta nhận ra được ḷng tốt vô biên
của Thiên Chúa đối với chúng ta. Nhờ đó, căn pḥng nội tâm giúp chúng ta nhận ra
sức mạnh và vẻ đẹp thật sự của chúng ta nơi Thiên Chúa, thay v́ thất vọng khi
nh́n vào chính ḿnh. Cùng với đức Maria và tất cả những người nghèo của Thiên
Chúa, những ai t́m được kho tàng này có thể reo lên: Chúa "đă đoái nh́n đến tớ
nữ hèn hạ của Người... từ nay về sau, muôn thế hệ sẽ gọi tôi là người có phước"
(Lc 1:47-48). Tuy nhiên, chúng ta không bao giờ biết được sự phong phú này nếu
chúng ta sống hời hợt, ở bên ngoài căn pḥng nội tâm: "Tôi nghĩ rằng không thể
nào có nhân đức hay ân sủng nếu không sống trong căn pḥng nội tâm của ḿnh, nơi
đó chúng ta t́m thấy kho tàng là sự sống được ban cho chúng ta... là vực thẳm
thánh thiêng..., của việc biết ḿnh và biết Chúa."
Nếu chỉ cố gắng ở một trong hai căn pḥng, chúng ta sẽ rơi vào thất vọng hoặc tự
phụ. Biết ḿnh mà không có Thiên Chúa chỉ đem lại cho chúng ta sự hoang mang và
chán nản v́ ḿnh yếu đuối, c̣n biết sự thiện hảo của Thiên Chúa mà không ư thức
về sự thiếu thốn của ḿnh sẽ khiến chúng ta kiêu ngạo và tự đắc. Catarina nhấn
mạnh rằng biết ḿnh mà không biết Thiên Chúa th́ mới chỉ là một phần sự thật, lư
do là v́ nếu không dựa trên nền tảng sâu xa hơn để tự biết ḿnh, th́ chung cuộc
chúng ta sẽ chẳng có ǵ ngoài sự nghèo nàn. Việc biết ḿnh như vậy cuối cùng sẽ
hủy diệt chính bản ngă mà chúng ta t́m cách hiểu biết. Nhưng khi t́nh yêu và
ḷng thương xót của Thiên Chúa trở thành trọng tâm để chúng ta nhận biết chính
ḿnh, chúng ta sẽ sống trọn vẹn vẻ đẹp và sự thiện hảo của ḿnh nơi Thiên Chúa.
Như vậy, kinh nghiệm cho chúng ta thấy sự cần thiết của cả hai căn pḥng.
Mỗi căn pḥng đều mang lại cho chúng ta những phúc lợi riêng. Khi hiểu biết
chính ḿnh, chúng ta sẽ trở nên khiêm tốn và có ḷng trắc ẩn, và khi hiểu biết
Thiên Chúa, chúng ta sẽ lớn lên trong t́nh yêu và bác ái. Catarina thích cảnh
tượng các Tông đồ đang chờ đợïi Chúa Thánh Thần đến trong căn pḥng đóng kín.
Qua h́nh ảnh chờ đợi an b́nh này, Catarina nhận thấy chúng ta cần phải sống
trong cả hai căn pḥng nội tâm, v́ nhờ đó, chúng ta đạt được sự khiêm tốn và bác
ái mà chỉ một ḿnh Chúa Thánh Thần t́nh yêu mới có thể tạo nên nơi chúng ta.
Mặc dù cả hai căn pḥng này không thể tách rời nhau, nhưng một trong hai trở
thành thiết yếu đến nỗi cái này bao hàm và phát sinh cái kia. Catarina liên
tưởng đến ngọn lửa đang cháy bừng mà các tia lửa bắn ra, trước khi rơi xuống đất,
lại như bị lôi kéo trở lại nguồn lửa. Đối với Catarina, t́nh yêu Thiên Chúa là
ngọn lửa này, c̣n chúng ta là những tia lửa; chúng ta đă đến từ t́nh yêu và
không thể không bị lôi kéo trở lại nguồn mạch của chúng ta là t́nh yêu Thiên
Chúa. Và giống như những tia lửa bắn tung lên nguồn lửa trước khi rơi xuống mặt
đất, chúng ta cần sống trong căn pḥng của việc biết ḿnh chỉ khi nào nó được
bao bọc bởi căn pḥng t́nh yêu và ḷng thương xót vô biên của Thiên Chúa: "Chúng
ta hăy hạ ḿnh nh́n nhận sự nghèo nàn và tầm thường của ḿnh, nhưng chỉ sau khi
chúng ta đă nh́n lên cao... Ở đó, khi thấy chính ḿnh trong vực thẳm đức ái của
Thiên Chúa, chúng ta sẽ trở nên khiêm nhường!"