HOA TRÁI CỦA SỰ HIỆP NHẤT HUYỀN NHIỆM:
LỜI CHUYỂN CẦU


"Mọi thời, Người có thể cứu những kẻ qua Người mà đến gần Thiên Chúa, vì Người hằng sống để chuyển cầu cho họ" (Hr 7:25). Chúa Cha làm cho Catarina nhận biết mầu nhiệm đấng cứu chuộc, Người hằng cầu nguyện cho chúng ta, bằng cách tuôn đổ xuống thế giới cũng một Máu thánh đã cứu độ chúng ta. Nhờ đó, chị nhận thức rằng sự kết hiệp huyền nhiệm mời gọi chúng ta chuyển cầu bằng "kinh nguyện thống hối và khiêm hạ bền vững" để lòng thương xót Chúa đổ trên thế giới: "Cha muốn con cầu xin Cha cho họ để Cha có thể tỏ lòng thương xót họ."

Catarina thích suy tư về giá trị vô biên của việc con người tự do đáp trả Thiên Chúa: "Mặc dù Chúa đã tạo dựng chúng con không cần chúng con, nhưng Chúa không muốn cứu chúng con nếu chúng con không cộng tác." Nhưng đối với chúng ta, thật không dễ để đi vào tình yêu tương hỗ này với Thiên Chúa, vì tính ích kỷ và sự sợ hãi thường dựng rào cản khiến chúng ta không đến được với chính tình yêu có thể giải thoát và chữa lành chúng ta. Catarina thấy khi chúng ta sử dụng "cánh tay chọn lựa tự do" để "phủ" ngoài trái tim chúng ta một lớp kháng cự, thì chỉ có Máu thánh Chúa Giêsu mới có thể cho chúng ta một tình yêu đủ vô biên để "đập vỡ kim cương" là sự bướng bỉnh của chúng ta: "Dù chúng cứng đầu, hãy để chúng? tìm kiếm Máu thánh của Con Cha và với cũng một cánh tay ấy? tuôn đổ Máu thánh xuống trái tim chai đá của chúng." Chỉ có Máu thánh Chúa Giêsu, không ngừng tuôn đổ xuống thế giới qua kinh nguyện chuyển cầu của Người, mới có sức mạnh làm cho sự chống đối của chúng ta mềm đi.

Vì thế, các vết thương của Chúa Giêsu vẫn còn ghi dấu nơi thân thể phục sinh của Người như một lời cầu nguyện sống động van xin cho chúng ta trước Chúa Cha. Bửu huyết từ những vết thương ấy làm cho tình yêu vô biên của Thiên Chúa trở nên hữu hình, và không có gì lôi kéo được lời đáp trả tự do của chúng ta cho bằng tình yêu: "Hỡi tình yêu vô biên, xin hãy mời gọi chúng, hãy lôi cuốn chúng, để chúng trở lại với Chúa, lạy Chúa." Vì tình yêu ràng buộc chúng ta với người chúng ta yêu mến, nên khi liên kết chính mình với lời chuyển cầu của Chúa Giêsu, chúng ta cũng hiệp nhất với những người mà chúng ta chuyển cầu cho họ. Như thế, trong sức mạnh Máu thánh Chúa Giêsu, kinh nguyện chuyển cầu của chúng ta trở thành một lời xin vâng sống động trong tâm hồn những người chúng ta chuyển cầu cho: nhờ sự hiệp nhất với họ qua tình yêu, lời xin vâng của chúng ta trong một nghĩa nào đó trở thành lời xin vâng của họ đối với lòng thương xót của Chúa tuôn đổ trên họ. Catarina khám phá thấy rằng kinh nguyện của chúng ta cầu cho những người thân cận có sức mạnh đặc biệt trước Thiên Chúa, vì tình yêu là trung tâm sự chuyển cầu, và chính Chúa Cha đặt để nơi chúng ta một tình yêu "đặc biệt" đối với những người Chúa đã ban cho chúng ta.

Catarina còn thấy một sự thật đầy an ủi, đó là sức mạnh của kinh nguyện chuyển cầu không tùy thuộc vào nhân đức của chúng ta. Kinh nghiệm "chúng ta không là gì cả" bảo chị hãy mượn tiếng nói của chính Thiên Chúa để cầu xin lòng thương xót cho thế giới. Với những người mà Chúa đã "đặt lên vai chị", chị biết cách đặt lại lên vai Chúa: "Con trao họ lại cho Chúa, vì con yếu đuối và bất xứng." Vậy là tình yêu không làm cho chị chú ý vào những khiếm khuyết của mình, nhưng vào sức mạnh của Thiên Chúa là đấng mà chị hiệp nhất với Người nhờ tình yêu chuyển cầu. Chị hiểu rằng ngoài Chúa ra, mọi sự đều đổ vỡ, nên, sự yếu đuối và tội lỗi của chúng ta, thay vì cản trở sức mạnh kinh nguyện chuyển cầu của chúng ta, lại càng kêu cầu lòng thương xót của Chúa xuống trên chúng ta và trên những người chúng ta cầu nguyện cho họ. "Dù quay về hướng nào, con cũng không thấy gì khác ngoài lòng thương xót của Cha. Vì thế con chạy đến van xin Cha để Cha thương xót thế giới." Và vì lòng thương xót là bản tính của Thiên Chúa, nên lòng nhân hậu của Thiên Chúa không thể ngăn cản Người ban lòng thương xót cho những ai kêu cầu.

Tuy nhiên, khi kêu cầu lòng thương xót cho thế giới, chúng ta không kêu cầu gì khác hơn là xin tuôn đổ Máu thánh Chúa Giêsu xuống. Tình yêu bảo chúng ta hãy "gõ cửa" trái tim Thiên Chúa không ngừng, vì điều chúng ta tìm kiếm là "máu của cửa này." Bửu huyết của Người là của chúng ta, vì Thiên Chúa đã tắm gọâi chúng ta bằng Máu thánh đó: "Chúa không thể và sẽ không bao giờ từ chối Máu thánh đó với những kẻ cầu xin Chúa trong sự thật? Vậy, xin Chúa hãy mở cửa, hãy mở khóa và đập vỡ những trái tim chai đá của các thụ tạo và nhờ Máu thánh này xin hãy tỏ lòng thương xót thế giới."

Qua kinh nguyện, Catarina nhận thấy lời chuyển cầu không phải là việc đạo đức tùy ý, nhưng là lời Chúa Cha kêu mời những ai tìm kiếm sự hiệp nhất thâm sâu với Người: "Hãy lớn tiếng kêu xin Cha thương xót thế giới. Qua lời kêu xin này, chính là ý Cha muốn thương xót thế giới." Vì chính Chúa Cha bảo chúng ta chuyển cầu cho tha nhân, nên chúng ta cầu nguyện bằng kinh nguyện mà Thiên Chúa đã đặt để trong chúng ta: "Chính Cha là đấng đã khiến họ kêu cầu: vậy xin hãy lắng nghe tiếng họ? Xin Cha ban những gì Cha đã khiến con cầu xin."

Khi đã khám phá ra sự bất khả phân ly của "đôi cánh tình yêu," yêu mến Thiên Chúa và yêu thương tha nhân, Catarina hiểu rằng sự kết hiệp huyền nhiệm nhất thiết phải bùng cháy lên trong việc phục vụ quảng đại và chuyển cầu mà chúng ta mắc nợ như mắc nợ tình yêu tha nhân. Sự hiệp nhất huyền nhiệm chỉ là một thực tại đối với chúng ta khi nào chúng ta biết hiệp nhất với tha nhân qua tình yêu và kinh nguyện chuyển cầu: "Càng dâng cho Cha những khát mong cho họ, con càng chứng tỏ tình yêu đối với Cha." Chúa Cha có thể chữa lành thế giới mà không cần đến sự chuyển cầu của chúng ta, nhưng Catarina ý thức rằng chính vì bản chất của tình yêu mà Chúa đã chấp nhận cứu vớt chúng ta với sự thuận tình của chúng ta. Như vậy kết hiệp huyền nhiệm liên kết chúng ta với lòng trắc ẩn của Thiên Chúa, nhờ đó chúng ta có thể thực thi lòng trắc ẩn này đối với tha nhân; tình yêu vô vị lợi mà chúng ta không bao giờ trả lại được cho Thiên Chúa thì chúng ta có thể và phải trả lại cho tha nhân.

Kinh nghiệm dần dần cho Catarina biết rằng sức mạnh của kinh nguyện chuyển cầu vượt quá mọi công việc chúng ta có thể làm cho vinh danh Thiên Chúa, vì nó liên kết ước muốn của chúng ta mong cho thế giới được chữa lành với "lòng thương xót thiết tha của Chúa Thánh Thần." Vì thế, Chúa Cha mời gọi chúng ta nuôi dưỡng ngọn lửa ước mong của mình và "đừng để một lúc nào qua đi mà không kêu cầu" cho người khác. Và vì lời chuyển cầu hướng chúng ta đến tình yêu đại lượng trước nhu cầu của anh chị em, nên khi càng nung nấu ơn cứu độ thế giới, chúng ta càng thực sự gắn bó mật thiết với Thiên Chúa Ba ngôi. Chúa Cha nói với Catarina: "Càng từ bỏ mình, họ càng tìm thấy Cha", vì sự kết hiệp huyền nhiệm liên kết chúng ta với khát mong tha thiết của Thiên Chúa muốn cho các linh hồn được cứu độ."

Nhận thấy tình yêu của Chúa Cha đã khiến Người đáp ứng ngay cả trước khi chúng ta kêu cầu, Catarina ngày càng trở nên táo bạo trong lời nguyện mà tình yêu này gợi lên trong chị: "Con xin Cha - thậm chí là con đòi Cha - tỏ lòng thương xót các thụ tạo của Cha." Trong các ngày lễ, nhất là lễ kính đức Maria, Catarina thường cầu nguyện có khi mạnh dạn hơn: "Lạy Mẹ Maria, hôm nay, con cầu khẩn với Mẹ một cách can đảm, vì hôm nay là ngày của ân sủng, và con biết rằng Chúa không từ chối Mẹ điều gì." Vì kêu lên Chúa Cha với chính tình yêu mà Chúa đặt để trong tâm hồn chị, nên Catarina biết rằng Chúa không thể từ khước mở cánh cửa "lòng yêu thương vô biên" của Người cho chị. Thế là chị nhắc lại cho Người rằng Người được vinh quang là nhờ sự hoán cải của con người, chứ không phải bằng cách để họ "chai lì trong sự cứng lòng của họ." Và vì Chúa Cha đã tạo dựng toàn thể vũ trụ từ hư không, nên chị nhắc Người rằng ngay cả hoán cải một tâm hồn chai đá nhất thì cũng chỉ là thực hiện một công việc dễ dàng để "tái tạo" những gì Người đã làm từ hư không. Lúc ấy, với tất cả lòng can đảm, chị cầu nguyện, "Xin Chúa hãy cưỡng bách ý chí của họ và làm cho họ muốn điều họ không muốn."

Vì họ đã được xức dầu bởi Chúa Thánh Thần và nên giống trái tim Chúa Giêsu, nên Catarina gọi những người chuyển cầu là "những kitô - người được xức dầu": "Ôi đấng tốt lành nhất trong những lương y! Xin hãy cho chúng con những kitô này, họ sẽ sống trong sự tỉnh thức thường xuyên, nài xin và kêu cầu cho ơn cứu độ thế giới." Chính Chúa Cha đã mời gọi Catarina và tất cả những ai liên kết với chị hãy trở thành "những kitô" đối với Hội thánh, để van xin và chuyển cầu từ "nguồn suối" tình yêu của Chúa, và dùng họ để "rửa sạch bộ mặt" Hiền thê của Chúa là Hội thánh: "Hội thánh lấy lại được vẻ đẹp của mình không phải bằng vũ lực nhưng bằng hòa bình cũng như qua những lời cầu nguyện kiên trì và khiêm tốn, cùng với mồ hôi nước mắt mà các tôi tớ Cha đã đổ ra với lòng khao khát nhiệt thành."

Khi nhập tâm những lời trên đây của Chúa Cha, Catarina thấy kinh nguyện chuyển cầu dần dần trở thành một lễ mừng hơn là một công việc khó khăn: "Vì đang đói, chị thiết đãi những người lân cận bằng đức ái." Trong kinh nguyện, chị thấy thiên đàng đầy các anh chị em thánh, họ làm thành một bản hợp ca vĩ đại về tình yêu và chuyển cầu cho chúng ta. "Bữa tiệc" kinh nguyện chuyển cầu của chị trở thành bảo chứng niềm vui thiên đàng cho chị, một niềm vui được thưởng nếm trước một cách say sưa mà chỉ có đức ái mới đem lại được.