CẦU NGUYỆN BẰNG LỜI
VÀ BẰNG SỰ THÔNG HIỆP TRONG THINH LẶNG
Catarina khám phá ra bước đầu của
việc cầu nguyện là khẩu nguyện, là hiệp thông với Thiên Chúa bằng lời. Miệng
lưỡi và tiếng nói của chúng ta có thể giúp chúng ta liên kết với kinh nguyện của
tác giả thánh vịnh, để ca tụng và chuyện văn như bạn hữu và như con cái đối với
Thiên Chúa, kêu cầu trong đau khổ hoặc giận dữ, nài xin hoặc van vỉ, vui ca,
chuyển cầu hoặc kêu khấn. Nhưng Catarina nhấn mạnh rằng lời của chúng ta chỉ có
giá trị một khi nó bộc lộ tâm hồn. Thốt ra những lời cốt chỉ để làm công việc "đọc
kinh" th́ chẳng được ích ǵ, v́ mục đích chân thực của kinh nguyện là làm cho
t́nh yêu của chúng ta sâu xa hơn. Do đó, vấn đề không phải là lời nói của chúng
ta, mà là t́nh yêu của Thiên Chúa; v́ chúng ta thấy ḷng thương xót Chúa "chan
ḥa", không phải nơi những lời ta nói, nhưng nơi chính sự hiện diện của Người
đối với chúng ta: "Khi nó đọc kinh, nên cố gắng tập trung vào t́nh yêu của Cha."
Chúng ta phải dùng những lời nào khi cầu nguyện? Bản thân Catarina thích đọc các
thánh vịnh và kinh thần vụ, và v́ thế chị đă học đọc. Những người bạn thỉnh
thoảng ghi lại được một vài lời nguyện tự phát của chị. Những kinh nguyện này
thường diễn tả tâm t́nh trong Kinh thánh hoặc tinh thần của các ngày lễ hay các
mùa phụng vụ; hầu hết đều phát xuất từ kinh nghiệm của Catarina như một người
phụ nữ trong ḷng Hội thánh, một Hội thánh mà chị yêu mến và khao khát thấy được
canh tân.
Chẳng hạn, khi thúc giục đức Gregorio trở về Roma, chị dâng hiến toàn thể con
người ḿnh cho mục tiêu này: "Con có một thân xác, con dâng hiến và hoàn lại cho
Chúa." Trong thời gian này, chị đang ở Avignon, xa cách bạn bè thân yêu, chị
cũng cầu nguyện cho những người Thiên Chúa đă ban cho chị "để yêu thương họ bằng
một t́nh yêu đặc biệt." Và một trong những lời nguyện nổi tiếng nhất được coi là
do Catarina soạn trong thời gian ở Val dOrcia mùa thu năm 1377: "Lạy Chúa Thánh
Thần, xin ngự đến tâm hồn con, xin dùng sức mạnh của Chúa lôi kéo tâm hồn con
lại với chính Chúa." Chị xin Chúa Giêsu ǵn giữ chị khỏi mọi tư tưởng xấu xa, "sưởi
ấm và thiêu đốt" chị bằng "t́nh yêu rất dịu dàng của Người mà mỗi một đau khổ
dường như trở nên nhẹ nhàng" đối với chị. "Lạy Cha chí thánh và là Chúa dịu hiền
của con, xin hăy ban cho con mọi sự con cần thiếu. Lạy Chúa Kitô là t́nh yêu!
Lạy Chúa Kitô là t́nh yêu!"
Dù chúng ta sử dụng lời Kinh thánh, lời kinh thần vụ, hay lời của chúng ta, th́
lời đó cũng chỉ đóng vai tṛ chuẩn bị cho chúng ta vào lối cầu nguyện của tâm
hồn mà Catarina gọi là tâm nguyện. Bằng cách để cho lời nói và tư tưởng đưa
chúng ta tới sự thinh lặng an nhiên trước Thiên Chúa, sự thinh lặng trong đó
chúng ta không muốn nói ǵ, nhường chỗ cho sựï hiện diện thân mật của Thiên Chúa.
Một khi được lôi kéo vào sự thinh lặng nội tâm này, chúng ta không cần đến lời
của ḿnh, v́ nếu cứ tiếp tục lăng quên "cuộc viếng thăm" của Thiên Chúa bằng
cách "đếm những lời kinh", th́ kinh nguyện của chúng ta sẽ không bao giờ sâu xa
được.
Điều quan trọng mà Catarina nhấn mạnh là không nên cưỡng lại khi cảm thấy được
lôi kéo vào sự tĩnh lặng nội tâm này, và nên hoăn lại khẩu nguyện vào lúc khác.
Nhưng nếu việc thiếu thời gian khiến chúng ta không thể hoàn tất các "lời kinh"
sau lúc hiệp nhất không lời này, chúng ta đừng bối rối, v́ toàn bộ kinh nguyện
là lưu lại trong sự hiện diện chữa lành của Thiên Chúa hơn là chỉ lo hoàn tất
những lời kinh hay những suy tư của chúng ta. Có nên ngưng cầu nguyện khi không
cảm thấy hướng về sự kết hợp tĩnh lặng với Thiên Chúa không? Như chính Catarina
đă học được, chúng ta càng cần phải cầu nguyện khi cảm thấy không thích cầu
nguyện. Ngay cả khi dường như không thể cầu nguyện như ḿnh ước mong, chúng ta
vẫn có thể tin tưởng rằng Chúa Thánh Thần đang cầu nguyện trong chúng ta bằng "những
tiếng rên siết khôn tả" (Rm 8:26), bởi v́ tâm nguyện không tùy thuộc vào tính
khí hay khả năng tự nhiên của chúng ta để thinh lặng, nhưng tùy thuộc vào sự
hiện diện và ân huệ của Chúa Thánh Thần được ban cho mỗi người.
Một khi hiến dâng tâm trí và trái tim cho t́nh yêu Thiên Chúa thay v́ chỉ tập
trung vào lời của chúng ta, chúng ta sẽ dần dần tiếp nhận được lối cầu nguyện
thinh lặng nội tâm, là sự an nghỉ trong sự hiện diện của Thiên Chúa ngay cả khi
chúng ta cầu nguyện bằng tư tưởng và lời nói. Có lúc chúng ta được nếm thử sự
dịu ngọt của Thiên Chúa trong kinh nguyện, lúc khác, chúng ta lại cảm thấy hụt
hẫng khi thấy ḿnh có vẻ khô khan và trống rỗng bên ngoài tuy thực sự Thiên Chúa
vẫn ở gần chúng ta. Thường thường, lặp đi lặp lại một câu Kinh thánh hoặc một
câu tự phát từ tâm hồn sẽ nuôi dưỡng sự tĩnh lặng nội tâm của kinh nguyện. Chúng
ta biết rằng Catarina không ngừng kêu cầu Máu thánh cứu chuộc của Chúa và lặp đi
lặp lại những câu như "Lạy Chúa, xin thương xót con." "Ôi lạy Chúa, xin hăy đến
giúp con! Lạy Chúa, xin mau đến giúp con," và "Chúa Giêsu dịu hiền, Chúa Giêsu
t́nh yêu!" V́ chị biết nhường chỗ cho sự thinh lặng nghỉ ngơi trong Chúa, nên
khẩu nguyện của chị dần dần giảm đi cho tới khi chị chỉ c̣n việc kết thúc các
lời nguyện bằng kinh Lạy Cha.