CĂN PH̉NG NỘI TÂM


Quan niệm của Catarina về sức mạnh và vẻ đẹp của một đời sống được chân lư bao bọc đă khiến chị suy nghĩ tới con đường dẫn tới chân lư. Đó là con đường khó khăn dành cho một số ít người được tuyển chọn, và vượt quá tầm tay của những người b́nh thường, hay đó là con đường rộng mở và khả hữu cho cả những người nặng gánh hoạt động và trách nhiệm? Theo kinh nghiệm riêng, Catarina t́m thấy câu trả lời trong sách Đệ nhị luật 30:11-14: con đường "không quá khó đối với ngươi, cũng không ở xa ngươi... Lời ở rất gần ngươi... ở ngay trong tâm hồn ngươi." Lc 17:21 theo bản Latinh lại c̣n mở rộng thêm cho chị con đường sâu xa và đơn giản để đi tới chân lư: "Nước Thiên Chúa ở trong anh em."

Catarina cũng có cùng một quan điểm với các nhà thần bí khác về sự hấp dẫn của mầu nhiệm Thiên Chúa ở trong chúng ta, tuy nhiên, chị nhận ra chiều sâu và những điều tiềm ẩn của mầu nhiệm ấy bằng cách thức đặc biệt thích hợp với chúng ta. Từ độ thanh xuân đă ước ao được sống hoàn toàn cho Thiên Chúa như một ẩn sĩ, Catarina thấy Chúa Thánh Thần muốn dẫn dắt chị tới chân lư không phải trong bốn bức tường của túp lều vật chất, nhưng trong căn pḥng nội tâm của linh hồn. Giữa những hoạt động phi thường và những sứ vụ công khai do Thiên Chúa kêu gọi, Chúa Thánh Thần dạy chị mang trong ḿnh một căn pḥng nội tâm mà chị không bao giờ được rời bỏ. Càng trung thành sống trong nội tâm, chị càng thấy những chiều kích của căn pḥng nội tâm này trải rộng cho tới khi trở nên khu vườn sum suê và căn nhà đầy ánh sáng của chính Thiên Chúa. Nhờ t́nh yêu Thiên Chúa trong ḿnh lôi kéo, chị biết cách để cho ngọn lửa và nhiệt t́nh của căn pḥng nội tâm này vừa kéo chị vào trong ṿng tay Thiên Chúa đồng thời vừa kéo chị ra ngoài đến với ṿng tay của tha nhân.

NƯỚC THIÊN CHÚA TRONG TÂM HỒN: CĂN PH̉NG CỦA VIỆC BIẾT M̀NH

Lúc c̣n trẻ, Catarina đă nhận thấy tầm quan trọng của việc sống liên tục trong căn pḥng tâm hồn. Vào độ tuổi lẽ ra phải chuẩn bị đón tiếp một vị hôn phu được tuyển lựa, th́ chị lại xa lánh gia đ́nh khi từ chối cả cuộc hôn nhân đă được dự liệu; vị hôn phu duy nhất của chị sẽ là Chúa Giêsu. Để phá vỡ ư định của chị, gia đ́nh không cho chị có một nơi chốn hay thời giờ nào để chị có thể chuyên chăm cầu nguyện. Nhưng Catarina t́m được cách biến trở ngại này thành ân phúc. Chúa Thánh Thần soi sáng cho chị dựng một căn pḥng bên trong tâm hồn mà không bao giờ chị được rời khỏi đó, dù đang làm bất cứ việc ǵ.

Trong quá khứ, chỉ khi nào không bận việc, chị mới có thể cầu nguyện trong căn pḥng nhỏ mà chị gọi là "buồng"; nhưng trong căn pḥng nội tâm này, chị có thể ở đó và cầu nguyện luôn luôn. V́ Chúa, chị đă từ bỏ căn pḥng vật chất do bàn tay con người dựng nên, và nay Thiên Chúa làm cho chị một căn pḥng mà không ai có thể lấy mất được. Khi Catarina giải thích cho cha Raymond giá trị căn pḥng nội tâm của chị, cha hiểu căn pḥng ấy bao gồm thực tại Nước Thiên Chúa mà tất cả chúng ta có thể mang trong ḿnh (Lc 17:21). Và khi chính cha mải mê với công việc và bị dồn ép v́ gánh nặng công việc, th́ Catarina nhắc nhở cha, "Hăy xây dựng một căn pḥng trong tâm hồn, và đừng bao giờ bước ra khỏi nơi ấy."

Catarina dần dần hiểu rằng cuối cùng chúng ta t́m thấy chân lư ngay trong kinh nghiệm của chính ḿnh, thẳm sâu trong tâm hồn chúng ta chính là "nơi" thánh mà Thiên Chúa đang mời gọi chúng ta đến cư ngụ. Nhưng đối với Catarina, thế giới nội tâm này không phải chỉ là nhận thức chủ quan, v́ chị thấy công tŕnh của Thiên Chúa mặc khải Người thực sự là ai và chúng ta là như thế nào: Thiên Chúa là sự thiện hảo và t́nh yêu cao cả, c̣n chúng ta th́ yếu đuối và nghèo hèn nếu không có Người. Cả hai chân lư này đều đem lại nhiều phúc lợi cho Catarina. Chị cũng nhận ra rằng kho tàng chân lư ở gần ngay những ai khao khát chân lư, v́ Nước Trời ở trong mỗi người chúng ta (Lc 17:21).

Một khi không chỉ sống với những hoạt động bề bộn bên ngoài, mà c̣n gắn bó sâu xa với thế giới nội tâm, chúng ta sẽ khám phá ra một nơi cư ngụ ở bên trong chúng ta, một "vực thẳm linh thánh", ở đó chúng ta học biết cả Thiên Chúa lẫn chính ḿnh. Vực thẳm linh thánh: nguyên những từ ngữ này cho thấy v́ sao Catarina gọi đó là buồng, nơi chúng ta nhận ra "chúng ta là ai và Thiên Chúa là đấng nào". Một căn pḥng nhỏ, không trang hoàng, nơi người ta cầu nguyện, đó chính là "buồng". Các ẩn sĩ có căn buồng ở các hốc đá, trong sa mạc và những nơi hoang vắng, ở đó sự đơn sơ và thinh lặng giúp họ nghe được những tiếng th́ thầm của Thiên Chúa. Chính Catarina đă dành riêng một nơi như thế trong nhà chị, xa tránh mọi ồn ào náo nhiệt của gia đ́nh.

Nhưng đối với Catarina, căn buồng c̣n có ư nghĩa sâu xa hơn một nơi chốn nhỏ bé. Khi chị bắt đầu đời sống nội tâm, căn pḥng này trở thành nơi trú ẩn giúp chị thoát khỏi thế giới thực tế chung quanh. Nhưng theo thời gian, căn pḥng nhỏ bé này càng ngày càng trở nên căn pḥng rộng lớn và vô h́nh. Căn pḥng nội tâm không c̣n là một nơi ẩn núp, nhưng là ngôi nhà rộng lớn của Thiên Chúa, nơi Người lôi kéo chị đến với Người và đến với tha nhân.

Khi suy tưởng về những điều mà "Chân lư" đă dạy, là phải "biết ḿnh và biết sự tốt lành của Thiên Chúa đang hoạt động nơi ḿnh," Catarina hiểu rằng căn pḥng nội tâm chính là hoạt động mạnh mẽ của Thiên Chúa diễn ra liên tục trong đời sống chúng ta. Không gian thông thoáng của căn pḥng giúp chúng ta nhận ra những kỳ công của Thiên Chúa trong từng giây từng phút. Nếu chúng ta sống có chiều sâu, th́ chúng ta sẽ nhận ra Thiên Chúa đang hiện diện mọi nơi mọi lúc. Việc nhận ra Thiên Chúa hiện diện vẫn tiếp tục đều đặn trong khoảng thời gian chúng ta phải ra khỏi căn pḥng vật chất: căn pḥng vật chất cũng sẽ dần dần trở thành căn pḥng tâm hồn, là căn nhà nội tâm mà không bao giờ chúng ta phải ĺa bỏ. Chính v́ đời sống chúng ta là "căn pḥng nội tâm", nơi Thiên Chúa liên tục hoạt động, nên Chúa Cha nói với Catarina, "Hăy luôn luôn biết ḿnh là ai."