BỬU HUYẾT CHÚA GIÊ-SU, LÒNG THƯƠNG XÓT
ĐỐI VỚI TRÁI TIM CON NGƯỜI
"Lòng nhân ái và thương xót sẽ
theo tôi hết mọi ngày trong đời tôi" (Tv 23:6). Kinh nguyện của Catarina cho chị
thấy khát vọng sâu xa của con người là muốn được dìm mình trong lòng thương xót.
Chính lòng thương xót Chúa có sức chữa lành những vết thương thâm sâu trong tâm
hồn chúng ta. Chúng ta trông chờ lòng thương xót sẽ tẩy rửa chúng ta trong dòng
sông tha thứ và phục hồi; thế nhưng, ngay cả khi hy vọng điều đó, chúng ta vẫn
biết lòng thương xót Chúa đối với chúng ta sâu xa và triệt để như một ân huệ
nhưng không, mà ta không xứng đáng lãnh nhận.
Thân thể chúng ta gào xin một lòng thương xót có thể đụng chạm được, còn tinh
thần chúng ta khát mong một lòng thương xót sâu xa hơn thực tại thụ tạo có thể
đem lại; chúng ta cần đến một lòng thương xót mà cả thân thể lẫn tinh thần có
thể cảm nghiệm được. Thế nhưng, trái tim con người có thể biết được thứ thương
xót này không? Đối với Catarina, lời thánh vịnh 23 - không những ám chỉ khát
vọng của con người tuy thiết tha nhưng không thể đạt được trọn vẹn, mà còn nói
lên thực tại trong đó "chúng ta sống, động và hiện hữu" (Cv 17:28). Cùng với các
tông đồ và các môn đệ Chúa Giêsu, Catarina thấy nơi Máu thánh Chúa Giêsu tình
yêu của Thiên Chúa trở nên nhân bản, lòng thương xót của Thiên Chúa trở nên hữu
hình.
Vì nếu khao khát lòng thương xót, chúng ta chỉ cần dìm toàn thể con người chúng
ta trong Máu thánh Chúa Giêsu, thứ nước tẩy sạch và chữa lành, nguyên nó "làm
tan vỡ kim cương" là sự đối kháng của chúng ta, và làm cho chúng ta mềm lòng
trước Thiên Chúa cũng như tha nhân. Cho dù trầm trọng đến đâu, mọi tội lỗi của
chúng ta đều có thể được rửa sạch nhờ máu cứu độ tắm gội chúng ta trong "biển
yêu thương và tha thứ mênh mông của Thiên Chúa." Chúa Cha nói với Catarina rằng:
Người cấm chúng ta nghĩ đến tội lỗi "hoặc chung hoặc riêng mà không nhắc đến Máu
thánh và lòng thương xót bao la của Cha." Cho dù suốt đời sống trong tội lỗi,
chúng ta phải cùng với chị Macđala kêu cầu lượng hải hà mạnh mẽ vô biên hơn cả
tội lỗi chúng ta: "Tôi sẽ ẩn mình trong Máu thánh Người, và thế là tội lỗi của
tôi sẽ được xóa bỏ." Như vậy, Catarina xin Chúa Cha tẩy rửa bộ mặt linh hồn
chúng ta bằng Máu thánh Con Một của Người, thay vì chán nản và thất vọng, chúng
ta có thể dâng lên Người "khuôn mặt sáng ngời và một tâm hồn không chia sẻ."
ÂN SỦNG HUYỀN NHIỆM CỦA CATARINA: KHAO KHÁT MÁU THÁNH CHÚA GIÊ-SU
Chính nhờ kinh nghiệm huyền nhiệm cơ bản trong đời sống mà Catarina ngày càng
khát mong Máu thánh Chúa Giêsu tuôn trào trên thế giới. Chúng ta thấy sự cay
đắng nhằm làm cho Catarina nản lòng đã biến thành sự ngọt ngào lạ lùng như thế
nào khi chị buộc phải uống thứ nước hôi thối mà chị dùng rửa vết thương lở loét
của người đàn bà đã nhục mạ chị. Đáp tình yêu của chị đối với người phụ nữ đó,
Thiên Chúa mời gọi chị uống nơi cạnh sườn Người một cách huyền nhiệm, làm thỏa
mãn cơn khát sự thiện vô biên của chị. Sau này, cha Raymond hiểu kinh nghiệm của
Catarina là một mặc khải cho thấy Thiên Chúa mong muốn hiệp nhất với mỗi người
chúng ta. Chị cầu nguyện, "Khi họ uống nơi Chúa Kitô, họ đưa Người lại với họ
nhanh chóng hơn và nhiệt thành hơn, và Người hòa nhập với họ một cách sẵn sàng
hơn và hoàn hảo hơn."
Catarina cũng hiểu rằng Máu thánh Chúa Giêsu đổ ra tẩy rửa tất cả chúng ta trong
lửa tình yêu Chúa Thánh Thần. Sự bất khả phân ly giữa nước và lửa trong vũ trụ
là tấm gương cho Catarina thấy Máu thánh Chúa Giêsu hòa lẫn với lửa Thánh Thần,
đấng mà tình yêu của Người đã thúc đẩy Chúa Giêsu chịu chết vì chúng ta: "Ngọn
lửa vùi dưới đống tro của chúng ta bắt đầu tỏ mình trọn vẹn và quảng đại bằng
cách mở toang thân thể chí thánh của Người trên cây thập giá."
Chúng ta đã thấy sức mạnh ngọn lửa này đâm thủng cả thân thể Catarina như thế
nào. Năm 1370, trái tim chị dường như lọt vào trong cạnh sườn Chúa và hiệp nhất
với trái tim Chúa, đến nỗi chị chỉ có thể kêu lên, "Lạy Chúa, Chúa đã làm cho
trái tim con bị thương." Lần khác, khi ở Pisa, chị cảm thấy các vết thương của
Chúa xuyên thủng tay, chân, và trái tim chị với ánh sáng - một ân sủng kèm theo
nỗi đau đớn mà chị không ngừng cảm nghiệm trong thân thể mình.
Và vì Chúa Giêsu đã đổ máu ra vì Catarina, nên chị khao khát hiến dâng đời sống
mình trong một hành vi yêu mến trọn vẹn. "Họ đã thắng... nhờ máu Con Chiên và
nhờ chứng tá tử đạo của họ" (Kh 12:11). Các tín hữu ki-tô tử đạo thời sơ khai
hiện ra trước tâm trí chị, mời gọi chị gia nhập cộng đoàn các ngài trong máu
thánh Chúa Giêsu, là máu đem lại bình an cho những kẻ đang chiến đấu. "Còn Chúa,
lạy Chúa Giêsu, đấng hòa giải, đấng phục hồi, đấng cứu chuộc - Chúa đã biến cuộc
giao tranh lớn lao của chúng con với Thiên Chúa thành một thứ an bình vĩ đại."
Chứng kiến sự phân rẽ ngày càng gia tăng giữa thế quyền và giáo quyền, Catarina
thêm xác tín rằng máu thánh Chúa Giêsu đang kêu cầu - dù trong máu của một vị tử
đạo mà thôi, cũng có sức tuôn đổ lòng thương xót của Chúa xuống cho thế giới.
Một phương thuốc duy nhất có thể phá tan tâm hồn chai đá của chúng ta: "Tôi
không thấy cách nào để có thể phá vỡ ngoại trừ nhờ máu thánh." Máu thánh Chúa
Giêsu đổ vào thác lũ tình yêu càng nuôi dưỡng khát vọng của Catarina là muốn tẩy
rửa khuôn mặt hư hỏng của Hội thánh bằng máu của chị. Tuy nhiên, chị không được
hân hạnh lãnh nhận ân huệ ấy. Chúng ta nhớ lại, năm 1378, cơ hội tử đạo đã thoát
khỏi tầm tay chị. Kẻ định giết chị thấy mình bị tê liệt trước sự can đảm hân
hoan của chị, đến nỗi y không thể nào nhấc nổi lưỡi gươm lên. Nhưng thay vì vui
mừng, Catarina chỉ biết khóc, vì, như chị viết cho cha Raymond sau này, bởi tội
lỗi của chị "nhiều vô số", nên chị không xứng đáng được hưởng cái chết tử đạo.
Ba năm trước đó, Catarina đã chứng kiến một cái chết trong và vì Chúa có ý nghĩa
như thế nào. Năm 1375, trùng vào năm chị được nhận các thương tích của Chúa một
cách huyền nhiệm, một thanh niên người Siena, tên là Niccolo di Tuldo, bị án tử
hình vì tội chính trị. Nghe biết nỗi cay đắng và thất vọng của anh, Catarina
chạy đến khích lệ và an ủi người tù nhân trẻ tuổi; buổi sáng ngày thi hành án,
chị đi với anh đến dự thánh lễ và có mặt khi anh rước lễ sau nhiều năm gián đoạn.
Ân sủng Thánh Thể tuôn đổ lòng thương xót Chúa trên Niccolo đến nỗi cơn giận dữ
của anh đổi thành sự mãn nguyện một cách lạ lùng, và anh khao khát được chết để
hiệp nhất với Chúa.
Chàng thanh niên xin Catarina ở bên cạnh mình trong lúc hành hình. "Như thế tôi
thấy vui. Tôi sẽ chết một cách mãn nguyện." Khi giúp anh dọn mình, Catarina cảm
thấy cái chết của anh sẽ như một lễ vật thơm tho trong Hội thánh nếu anh được
dìm trong sự tha thứ và bình an. Chị khích lệ anh tiến đến nơi hành hình như thể
tiến đến lễ cưới của anh, được bao bọc bằng máu thánh Chúa Giêsu. Lời nói của
Catarina xuyên thấu trái tim chàng thanh niên. Sự sợ hãi và buồn sầu nhường chỗ
cho niềm vui nội tâm sâu xa đến nỗi anh gọi pháp trường là "nơi thánh", và xin
Catarina đợi anh ở đó. Trong khi đứng chờ, Catarina khao khát được chết vì Chúa
đến độ chị ước mong được thế chỗ cho Niccolo. Khi anh tới, chị dịu dàng chúc
lành cho anh, nói với anh về máu thánh Chúa Giêsu; trong phút chốc, chị nhận
được cái đầu anh đã bị cắt lìa.
Lập tức ngay sau đó, Catarina viết cho cha Raymond kể lại kinh nghiệm này. Khi
Niccolo chết, dường như chị thấy Chúa Giêsu tắm anh trong chính máu của Người và
trong ngọn lửa tình yêu vô biên. Đáp lại, Người lôi kéo máu của chàng thanh niên
đầy lòng khao khát Chúa đến với mình. Lửa gặp lửa. Vì duy lòng thương xót mới
hoán cải được Niccolo, nên giờ đây, Chúa Giêsu dẫn chàng thanh niên đến cạnh
sườn mở rộng, đầy lòng thương xót của Người. Catarina cảm thấy sự ngọt ngào của
lòng Chúa khát mong đón nhận chàng trẻ tuổi vào trong trái tim Người; được tắm
gội trong máu mình giờ đây đã trở nên mạnh mẽ nhờ máu Chúa Giêsu, Niccolo tiến
gần đến cạnh sườn mở rộng của Chúa.
Lúc đó chàng thanh niên có vẻ như quay mặt lại phía Catarina ra dấu giã biệt "ngọt
ngào đến nỗi làm xúc động hàng ngàn tâm hồn." Đã nếm biết sự ngọt ngào của Thiên
Chúa, Niccolo làm như cô dâu, trước ngưỡng cửa nhà hôn phu, quay lại nhìn các
đồng bạn đã giúp đỡ mình, và tỏ cho họ một dấu chỉ biểu lộ tình yêu và lòng biết
ơn. "Và bàn tay Chúa Thánh Thần đã nhốt kín anh ta lại trong thiên đàng của trái
tim Thiên Chúa. Hình ảnh này làm Catarina tràn ngập bình an đến nỗi chị không
chịu tẩy sạch máu của chàng thanh niên vương trên y phục chị, vì đối với chị,
máu ấùy dường như tỏa hương thơm. Chị viết, "A, tôi... Tôi không nói gì nữa, tôi
ở lại trên mặt đất với lòng thèm thuồng tột bực."
Trong nỗi cay đắng vì cái chết của Niccolo, Catarina đã nghiệm thấy quyền năng
máu thánh Chúa Giêsu biến đổi cả tội lỗi của anh ta lẫn của các kẻ thù. "Cứ xin
thì sẽ được" (Lc 11:9); xác tín rằng Thiên Chúa trung thành với lời hứa,
Catarina biến đời mình thành lời chuyển cầu sống động để máu thánh Chúa Giêsu
lại tuôn đổ trên thế giới. Chị nhận thức rằng máu này là của chúng ta, Thiên
Chúa dùng để thanh tẩy chúng ta và sẽ không từ chối bất cứ ai kêu cầu. Chị xin
với Chúa Cha, "Xin hãy đặt giá máu Con Cha lên đĩa cân"; "đây chính là máu mà
các tôi tớ của Cha, những kẻ đói khát, đang nài xin ở ngoài cửa. Họ xin Cha hãy
vì máu này mà thương xót thế giới."
Catarina đắm chìm trong mầu nhiệm lòng thương xót Chúa muốn hạ cố đến sự thấp
hèn của chúng ta và giúp đỡ chúng ta. "Ôi tình yêu rất ngọt ngào. Lòng thương
xót thích hợp với Chúa biết bao!" Khi nhân loại phạm tội lần đầu tiên, Chúa đã
không ra lệnh cho mặt đất nuốt lấy chúng ta, hoặc cho thú dữ nghiền nát chúng ta,
nhưng thay vì thế, Chúa đã lấy lòng thương xót bao bọc chúng ta, quả thực, Chúa
đã đổ tràn trên chúng ta lòng thương xót lớn lao hơn hậu quả tội lỗi của chúng
ta vô cùng. Chúa Cha hôm nay muốn chúng ta hy vọng vào Người nhiều hơn nữa: "Hãy
trải rộng trái tim và tình cảm của con vào đại dương cao cả vô biên của lòng
thương xót Cha." Đến lượt Catarina thúc giục chúng ta: "Hãy ẩn mình dưới đôi
cánh thương xót của Chúa, vì lòng thương xót đó thích tha thứ hơn bạn thích phạm
tội. Hãy tắm gội trong máu thánh Chúa Kitô."
Trong một lá thư rất dịu dàng, viết theo yêu cầu của người anh một cô gái điếm,
Catarina giục cô chạy đến với đức Maria, "mẹ của lòng trắc ẩn và thương xót."
đức Maria dẫn chúng ta đến với Chúa Giêsu và Chúa Giêsu xin chúng ta ẩn náu
trong các thương tích của Người, nơi chỉ có lửa tình yêu và máu thánh thanh tẩy.
"Đấng cứu chuộc ngọt ngào của chúng ta sẽ không khinh dể bạn." Catarina xin cô
gái hãy nghĩ đến một Macđala đã mạnh dạn tin tưởng rằng lòng thương xót của Chúa
Giêsu vượt quá tội lỗi của chị. Không nghĩ đến sự hổ ngươi, nhưng chỉ nghĩ đến
việc đã tìm thấy lòng thương xót của Chúa, chị phủ phục xuống dưới chân Người.
Lòng khiêm nhường và tín nhiệm của chị đã nhận được "lời ngọt ngào" này của Chúa:
"Hãy đi bình an và đừng phạm tội nữa" (Lc 7:50; Ga 8:11). Catarina viết: "Hãy
làm như thế, hỡi con gái rất yêu quí của mẹ. Hãy dâng cho Người trái tim, linh
hồn, và thân xác con." Catarina dịu dàng bảo đảm với cô gái rằng người anh của
cô sẽ lo liệu cho cô và chính Chúa sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của cô.
Catarina thấy chúng ta thua xa sự mạnh dạn của Macđala biết bao khi chị tín
nhiệm vào lòng thương xót của Chúa. Sợ chết, chúng ta nghĩ, "Đời tôi chỉ đáng sa
hỏa ngục; điều tốt thì ít, tội lỗi thì nhiều." Sự thất vọng cám dỗ khiến chúng
ta chỉ thấy lỗi lầm của mình hơn là lòng thương xót của Chúa. Tuy nhiên, chúng
ta phải cùng với Macđala kêu lên: "Tôi hy vọng vào Chúa; Người sẽ tha thứ tội
lỗi tôi và ban cho tôi ân sủng của Người." Bây giờ là lúc bắt đầu lại. Nếu thần
chết đến trước khi chúng ta sẵn sàng, chúng ta phải can đảm tin tưởng vào Chúa
Giêsu, vì "không có gì so sánh được giữa lòng thương xót của Chúa và tội lỗi
chúng ta." Tội lỗi của cả thế giới biến tan như "giọt dấm" khi hòa vào biển tình
yêu Thiên Chúa. Nếu chúng ta sám hối, tội lỗi cả vũ trụ sẽ biến tan trong biển
tình yêu Thiên Chúa và chỉ như một giọt nước tan biến trong đại dương.