BÓNG MÂY CỦA T̀NH YÊU ÍCH KỶ


Chiến tranh và ly giáo trong thời Catarina làm cho chị nhận ra rằng, trước hết, sự ích kỷ lôi kéo chúng ta ra khỏi chân lư để sống dối trá. "Mù quáng chồng chất mù quáng không để cho ta nh́n thấy sự sai trái hay thiệt hại gây ra cho linh hồn và thể xác!" Catarina viết cho các vị thủ lănh Hội thánh: "Nếu các ngài nh́n thấy chân lư th́ các ngài đă không từ bỏ chân lư một cách dễ dàng và từ bỏ trong sự sợ hăi đê tiện... Cái ǵ đă làm cho các ngài hành động như vậy?" Đó là "nọc độc" của ích kỷ. Chúng ta được tạo thành bởi t́nh yêu nên chúng ta không thể sống không có t́nh yêu, nhưng khi chúng ta ích kỷ bám lấy những ǵ không phải là Thiên Chúa th́ khát vọng yêu thương của chúng ta sẽ trói buộc t́nh yêu vào sự dối trá. Tuy nhiên, nếu trông thấy rơ, chúng ta sẽ nhận ra rằng "từ một t́nh yêu như thế, sự hư đốn này chỉ có thể gây ra đau khổ mà thôi."

Ích kỷ có thể trở thành "đám mây" che phủ khiến chúng ta không thấy ǵ ngoài bản thân ḿnh, đến nỗi chúng ta sử dụng người khác thay v́ trân trọng họ như những hồng ân mà t́nh yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta. Như thế, sự dối trá do ḷng ích kỷ quyến rũ và khiến chúng ta trở thành nô lệ cho cái cuối cùng sẽ làm chúng ta thất bại. Kinh nghiệm cho thấy đời sống chúng ta bị dày ṿ như thế nào khi chúng ta yêu quí vinh dự và quyền lực, con người và của cải một cách nô lệ và tham lam. Trong chiều hướng đó, sự ích kỷ như đám mây mù bao quanh chúng ta, đẩy chúng ta xa rời chân lư này là không được phép tôn bất cứ tạo vật nào lên làm Chúa, đồng thờiø dẫn chúng ta vào hỏa ngục trần gian. Đối với chúng ta, dối trá trở thành chân lư và chân lư là sự dối trá; cay đắng được coi là ngọt ngào và điều thiện được coi là cay đắng. Sau hết, như một liều thuốc độc âm ỉ, ích kỷ lừa dối chúng ta, làm cho chúng ta tưởng rằng sự thỏa măn tạm thời có sức làm dịu những khát vọng của chúng ta.

"Các ông sẽ biết sự thật và sự thật sẽ giải phóng các ông" (Ga 8:31)

Người dân Siena yêu tự do cách mănh liệt và Catarina cũng chia sẻ nỗi đam mê của họ, nhưng chị cũng thừa nhận rằng, chúng ta, những con người khao khát tự do xác thịt, làm sao có thể dễ dàng quy phục một ông chủ nội tâm chuyên chế được. Chúng ta trở thành nô lệ khi động lực đích thực của đời sống chúng ta ở nơi nào khác chứ không phải nơi sâu thẳm nhất trong chúng ta, khi những hành động của chúng ta chọn thực tại này th́ con người bên trong chúng ta lại chọn một thực tại khác. Nhưng khi chúng ta biết tự quyết định trong Thiên Chúa hơn là theo những áp lực bên trong hoặc bên ngoài, lúc đó chúng ta mới biết thế nào là tự do đích thực; chúng ta được giải phóng khi nguồn gốc các quyết định nằm ở bên trong chúng ta, khi các hành động phát xuất từ căn tính sâu xa nhất của chúng ta trong Thiên Chúa.

Giữa những hỗn loạn và lừa dối, chúng ta dễ bị mất tự do và chúng ta trở thành nô lệ cho sự dối trá ngay lúc chúng ta cần sống chân lư hơn cả. Và khi chúng ta sống sự trống rỗng của dối trá, th́ chính sự nghi nan và sợ hăi ràng buộc chúng ta như những người bạn trung thành: "Nếu bạn biết và yêu chân lư, bạn sẽ không sợ đau khổ... trái lại, bạn sẽ sợ hăi cái bóng của ḿnh." Làm nô lệ cho những khát vọng không bao giờ được thỏa măn, chúng ta sẽ mắc vào những xiềng xích do chính chúng ta tạo ra, v́ sự ích kỷ giam hăm chúng ta trong sợ hăi, sự sợ hăi tấn công chúng ta tứ phía - sợ không đạt được ước muốn và sợ mất những ǵ chúng ta đă có.

C̣n khi sống trong chân lư, trong chúng ta sẽ không có nhà tù của ảo tưởng hay lừa dối; chúng ta được tự do chạy nhảy trong những cánh đồng bát ngát của t́nh yêu chân thực và vô tận mà Thiên Chúa dành cho chúng ta. Không như sự ích kỷ, t́nh yêu Thiên Chúa gia tăng sự tin tưởng đến nỗi chúng ta không c̣n biết sợ hăi quyền lực của thụ tạo. Khi thúc giục nữ hoàng Giovanna thành Naples ủng hộ đức Urban VI, Catarina nhắc bà rằng chỉ có chân lư mới có thể cho chúng ta thứ tự do nội tại căn bản này: "Các ông sẽ biết chân lư và chân lư sẽ giải thoát các ông" (Ga 8:31). Bằng cách củng cố chúng ta trong t́nh yêu của Thiên Chúa bao trùm vũ trụ, chân lư chữa trị chúng ta khỏi lầm lẫn và sợ hăi, đồng thời gắn chặt chúng ta vào những ǵ là chân thực và mạnh mẽ nhất. Khi đó, chúng ta biết cách liên kết với người khác bằng những sợi dây không làm bằng sợ hăi và mánh lới, nhưng bằng ḷng thương xót và bác ái. Liên kết với Thiên Chúa và anh chị em bằng mối dây t́nh yêu như thế, chúng ta nghiệm được rằng sức mạnh của chân lư không chỉ làm cho chúng ta tự do, nhưng c̣n ǵn giữ chúng ta trong tự do.